Đến tầng thứ tám, Thạch Hạo nhìn thấy một vệt lưu quang chiếu ra từ trong một dãy núi, tiếp theo đó hắn nhìn thấy một tòa thành trì to lớn hùng vĩ, cửa thành thì đóng chặt chứ không hề mở rộng để chào đón mình.
Khắp nơi là núi ngon trùng điệp, cây cổ thụ mọc san sát thành rừng, hoàn toàn chính xác, những thứ này đều do lôi đình biến thành chứ cũng chẳng phải là cảnh tượng thực chất nào cả, cũng chính vì thế vẻ đáng sợ lại càng kinh khủng hơn.
Cả vùng núi yên tĩnh, ngọn núi lớn do tia chớp biến thành đều không có chút tiếng động nào, tựa như cô quạnh cả vạn cổ vậy.
Thạch Hạo bước vào trong núi rừng này, tiến về tòa thành khổng lồ thần bí kia, hắn cau mày, tòa thành này chính là cửa ải ở tầng thứ tám, phải xông qua nơi này thì mới có thể lên tầng cao hơn.
Thần vương kiếp, chính là yêu dị như vậy, sẽ xuất hiện hàng loạt các điều kỳ lạ.
Thạch Hạo tới gần, đứng trước cửa thành to lớn này thì hắn cảm nhận được vẻ tang thương trong năm tháng, bức tường thành loang lổ, màu sắc lờ mờ, tràn đầy những ánh kiếm vết đao.
Hắn yên lặng đánh giá, thực sự đã từng tồn tại tòa thành trì như thế này ư?
Hắn cảm thấy, những thứ ở trong lôi kiếp mà bản thân đang độ lại đối ứng với ngoại giới cho nên mới có thể lưu lại những dấu vết, có những thể hiện chân thực như vậy.
Đột nhiên, một tiếng vang trầm thấp phát ra, bên trong tòa thành dựng thẳng lên một vệt ánh sáng trắng như tuyết đầy lấp lánh, tiếp đó là một vật vô cùng to lớn từ từ hiện lên.
Đây là một cái xương sọ to lớn tựa như một tòa thành trì vậy, nó trắng bóng như ngọc, trong suốt như tinh thạch, thứ này chợt bay vút về phía Thạch Hạo.
Dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra được, một tòa thành khổng lồ như vầy lại xuất hiện một cái xương sọ trắng như tuyết rồi lao vút về mình.
"Ầm!"
Thạch Hạo vung chưởng đánh lên trên cái xương sọ này tựa như là đánh lên một khối tiên kim vậy, tiếng leng keng lanh lảnh, tia lửa tung tóe, độ cứng rắn tới mức dọa người.
Lấy thực lực hiện giờ của hắn, ấy vậy mà không thể đánh nát được.
Bên trong xương sọ chợt sáng rực, đặc biệt là hai hốc mắt b*n r* hai luồng ánh sáng sắc bén, còn hàm dưới mở rộng lộ ra hàm răng trắng bóng cắn về phía Thạch Hạo.
Đây là thứ gì?
Khi Thạch Hạo chống lại luồng ánh sáng chói mắt kia thì thất khiếu* của xương sọ này tản ra khí lành bao phủ lấy cả người hắn, khiến cho nơi đây càng thêm mông lung và khó lường hơn.
(*) Gồm hai tai, hai mắt, hai mũi và miệng.
Vào lúc này, Thạch Hạo cảm thấy chẳng hề thoải mái chút nào, bản thân tựa như chìm vào trong đầm lầy, như là một con muỗi sa vào lưới của mạng nhện càng giãy giụa càng siết chặt hơn.
Thất khiếu và xương sọ cùng tỏa ra ánh sáng trấn áp lấy Thạch Hạo!
Răng rắc!
Rốt cuộc thì thứ này cũng nuốt chửng lấy Thạch Hạo, hàm dưới khép lại, cái miệng từ từ đóng kín.
Tiếp đó, nó nhanh chóng hóa thành một chiếc lò luyện đan, ngọn lửa hừng hực hấp thụ lực lôi đình từ từ dọc theo thất khiếu để tiến vào để luyện hóa Thạch Hạo ở bên trong.
Chiếc lò xương sọ, đây là một bảo cụ yêu tà, chỉ cần uy năng không lường được của thứ này cũng đã có thể trấn áp Thạch Hạo rồi.
"Ầm!"
Một lát sau, thiên địa bạo động, ánh chớp đầy trời chợt biến mất, toàn bộ tia chớp đều tụ tập về chiếc lò xương sọ này rồi từ từ theo thất khiếu tiến vào trong.
"Tầng thứ tám, toàn bộ sức mạnh thiên kiếp đều tụ lại một chỗ, tập trung toàn lực để đánh giết Hoang!"