Ngày hôm đó chính là một ngày cực kỳ đen tối của những Thiên Thần bên trong Tiên cổ, Thạch Hạo lưu lại ba bộ linh thân canh giữ ở lối ra này, còn chân thân thì xé tan hư không và trở lại nơi sâu trong Tiên cổ, bắt đầu đại khai sát giới.
Hoang, xuất quan, huyết chiến Thiên Thần, chấn động Tiên cổ!
Khắp mọi nơi đều chú ý, tất cả mọi người đều đang suy đoán, sức chiến đấu hiện giờ của hắn đã tới mức nào.
Trong một ngày, rất nhiều Thiên Thần bỏ mạng, máu nhuộm thiên địa, tạo nên náo động vô cùng to lớn.
Thạch Hạo tìm tới Bát Tí Hồn tộc rồi âm thầm trao đổi nhờ bọn họ giúp đỡ, đi tìm tung tích của những Thiên Thần kia.
Dù sao thì Tiên cổ cũng quá lớn, có rất nhiểu tiểu thiên thế giới nên một khi Thiên Thần cố ý lẩn trốn, muốn phát hiện bọn họ là cực kỳ khó khăn.
Hôm đó, hắn thả mình ra tay đầy bá đạo, sau khi chém giết hàng loạt Thiên Thần thì dù cho dù bất kỳ là ai không bị ngốc cũng sẽ phán đoán được thực lực của hắn, tất cả đều nhanh chóng trốn chạy thật xa, ẩn dấu thật kín.
Chính xác, Tiên cổ như xảy ra động đất vậy.
Hoang quét ngang Tiên cổ, tạo nên sóng lớn ngập trời.
"Lại giết thêm một người nữa, tiếp tục một vị Thiên Thần lại ra đi!"
Mọi người không hề tin vào chính tai của mình nữa, trong một ngày mà liên tiếp những cường giả ở cấp độ như thế này gặp nạn, mưa máu như mưa rào chảy từ trên trời cao xuống làm mọi người ngây ngẩn cả người.
Thiên Thần mạnh mẽ tới nhường nào chứ, cao cao tại thượng, như là một rãnh trời chắn giữa Chân Thần, một khi chết sẽ tạo thành một cảnh tượng kỳ dị trong đất trời.
Ở một tiểu thiên thế giới nào đó, khi có Thiên Thần chết đi thì sấm chớp vang dội, mưa máu tầm tã, thiên tượng kinh khủng!
"Thiên Thần của Hỏa Vân động đang bị đuổi giết, là do một con hung cầm Thái cổ gây nên!"
"Hoang, thật là mạnh mẽ, quá b**n th**, hắn muốn g**t ch*t một con chim thần cấp Thiên!"
Một con chim khổng lồ đỏ rực bay vụt trên trời cao, cánh chim tựa như những đám mấy to lớn phá nát hư không, nó không ngừng lưu vong qua rất nhiều tiểu thiên thế giới, mà Thạch Hạo thì lại bám sát ngay sau.
Con ác điểu này hắn đã để ý từ lâu nên truy sát không ngừng không nghỉ.
Nhưng, bản lĩnh giữ mạng của tên Thiên Thần thuộc Hỏa Vân động này quả nhiên thật mạnh mẽ, đầu tiên là trực tiếp bỏ lông tiếp đó cắt đuôi, không ngừng dùng những biện pháp tinh diệu để chết thay mình, tuy rằng cả người nhuốm đầy máu thế nhưng chung quy lại vẫn chưa hề chết.
"Chạy đi đâu cho thoát, lưu lại Chân vũ duy nhất, để lại thịt Thiên Thần của mình đi!" Thạch Hạo hét lớn, thiếu chút nữa đã chọc tức cho con chim thần này ngất xỉu.
Nó chính là sinh linh đầy đáng sợ và mạnh mẽ trong thiên địa này, ai nhìn thấy mà không sợ hãi kính nể. Thế nhưng hôm nay lại bị tên này để ý, còn xem mình là món ăn nữa.
Thạch Hạo đương nhiên sẽ không nương nay, hắn sớm đã tìm hiểu những Thiên Thần của đại giáo nào liên thủ để giết mình, hiện tại là lúc đánh trả, triển khai việc báo thù.
"Xoẹt!"
Một xích thần trật tự màu vàng bay tới xuyên thủng con chim thần đỏ rực này rồi bắt đầu khóa chặt lại.
Tiếng hót dài vang trời, con hung cầm truyền thuyết Thái cổ này tức giận, nó biết mình không cách nào tháo chạy được nữa nên đã dùng hết mọi khả năng để phản kháng, quyết chiến một trận tới cùng với Thạch Hạo.
Xoẹt!
Thạch Hạo dáng vẻ đầy trang nghiêm đứng nơi đó, phía sau là cây liễu màu vàng đang kết ấn cùng với hắn để khống chế bảo thuật.
Chỉ trong nháy mắt, mấy trăm cành cây vàng óng lao tới, những cành này hóa thành từng dải lụa đâm thẳng vào trong thân thể của con hung cầm cấp Thiên này, huyết dịch bắn tung tóe trông cực kỳ rợn người.