Thạch Hạo sau khi xuất quan thì g**t ch*t bốn đại Thiên Thần trong yên lặng nên không hề có ai biết về việc này.
Đầu tiên là hắn xông thẳng nhanh về phía cổ địa nơi Ninh Xuyên đang bế quan, đi tới địa phương thích hợp cho việc thực hiện Thánh tế kia.
Người này là đại địch không giết không được nên hắn muốn giải quyết nhanh chóng, đáng tiếc, hắn đã bỏ lỡ cơ hội, mấy chục cây Thánh Nhân mộc đều lờ mờ gần như khô héo.
Ninh Xuyên đã rời đi, nếu như không chuyện gì khác thì chắc hắn đã tiến vào lĩnh vực Thánh tế rồi.
Thạch Hạo lục soát nơi đây một phen rồi nhanh chóng rời đi, hắn cũng không hề lấy làm thất vọng, bởi vì đối phương tài giỏi, tốc độ tu hành cực nhanh như vậy thì mới xứng là đối thủ đáng gờm của hắn.
Đương nhiên, hắn cũng chẳng hề sợ gì, dù sao thì đối phương cũng đã tích lũy tới sáu đời, có tốc độ nhanh như vầy cũng là chuyện đương nhiên.
"Nên tạo ra chút sóng gió rồi." Thạch Hạo nói câu đầy lạnh lẽo, gần như khiến cho tiểu thiên thế giới này đóng băng lại.
Tiếp đó, hắn bước ra một bước, dãy núi mờ ảo, thiên địa đảo ngược, và rồi biến mất khỏi nơi này.
Thạch Hạo tới Hàn giới, là nơi hắn đã từng bế quan, hắn hoài nghi rằng dòng nước Thái âm mà mấy đại Thiên Thần kéo tới ngày trước là được lấy từ tiểu thế giới này, trước lúc đại khai sát giới hắn muốn đi tìm hiểu một chút.
Hàn giới, trời đông gió rét.
Quả nhiên, những dãy núi tuyết đã xảy ra dị biến, chúng đã tan chảy rất nhiều và hình thành nên một cái hồ nước khổng lồ màu đen, tất cả đều là thần thủy Thái âm cả.
Nhìn về phía núi tuyết rồi lại nhìn về hồ nước lớn kia thì Thạch Hạo chợt nhớ tới Thanh Y và Nguyệt Thiền, bọn hắn đã từng chiến đấu và cũng từng xảy ra những chuyện vô cùng nóng bỏng ở tiểu thiên thế giới này.
Dù lúc này sức chiến đấu của hắn đã đủ sánh vai với Thiên Thần thì trong lòng cũng cảm thấy nôn nao một hồi, chuyện phát sinh ngày đó thật khó nói thành lời, tiên tử thanh lệ thoát tục, cơ thể trắng mịn ấm áp, rất là thu hút người khác.
"Thanh Y giờ đang ở đâu, sẽ không gặp vấn đề gì chứ?" Thạch Hạo lộ vẻ kỳ lạ rồi nói thế.
Lúc nói những câu này thì vẻ mặt của hắn hơi nhíu lại, bởi vì hắn cảm ứng được khí tức của Thiên Thần ở cách đó không xa.
Hắn ngẩn đầu nhìn thấy một chàng trai với vẻ mặt chẳng hiền lành quan sát hắn, trong đôi mắt hiện lên lửa giận ngùn ngụt.
"Ngươi đang nói cái gì đó?!" Chàng trai này lên tiếng hỏi.
"Mắc mớ gì tới ngươi?" Thạch Hạo liếc xéo hắn.
Mấy tháng trước, có thể lúc thấy Thiên Thần thì sẽ chạy trốn nhưng mà hiện tại lại chẳng hề sợ hãi gì, bất luận một kẻ nào đứng trước mặt thì hắn vẫn có thể ngẩn cao đầu.
"Sao không liên quan tới ta, Thanh Y là thứ thân của Nguyệt Thiền, tên khốn nhà ngươi đã làm gì với nàng rồi?" Người này kích động.
Thạch Hạo kinh ngạc vô cùng, đây là một Thiên Thần, đáng ra sự khôn ngoan phải rất cao siêu mới đúng chứ, vì sao giờ lại tức giận và thất thế như vầy.
"Ngươi là Thiên Thần của Bổ Thiên giáo?"
"Đúng!" Người này hừ lạnh.
"À, thế thì không trách được, Thanh Y không có việc gì, ngược lại về phía Nguyệt Thiền thì khả năng chuẩn bị trở thành mẹ của con ta rồi, ngươi thấy nàng ở đâu không?" Thạch Hạo cười nói.
Tất nhiên là hắn đang nói dối, có hay là không thì cũng chẳng liên hệ với Nguyệt Thiền.
"Ngươi đang nói cái gì đó hả, nói thêm một lần nữa coi!" Tên Thiên Thần trông rất nhanh tuấn trẻ trung này tức giận tới mức trán nổi cả gân xanh.