"Nếu là ta thì chắc chắn sẽ không bỏ qua thân thể của chính mình được!" Thạch Hạo đanh thép nói.
Thân thể là căn nguyên của đại đạo, nếu như nguyên thần rời khỏi thể xác thì tựa như bèo không có rễ và cuối cùng thì là gì cũng sẽ có một ngày tan biến.
Thạch Hạo không biết sau khi thành Tiên liệu sẽ có như vậy không, nhưng hắn lại từng nghe phong thanh rằng, khi bản thân thành Tiên thì cũng có thể không cần bỏ qua thể xác của chính mình.
Thấy những thi thể đã lột xác trước mắt thì hắn cảm thấy chua xót, nếu như những người kinh diễm nhất năm đó ở lại thì sao? Nếu không có những vết rách sau lưng thì hắn còn nghĩ rằng những người này vẫn còn sống.
"Những người con gái này thật là đẹp, phong thái rất tuyệt thế!" Đả Thần Thạch than thở.
Nơi đây có già có trẻ, có nam có nữ, những cô gái trong số này đều có những tư thái khác nhau, ai nấy cũng là người quốc sắc thiên hương thế nhưng bây giờ cũng chỉ là lại mỗi thể xác mà thôi.
"Đánh nát vách đá này là có thể thành Tiên?" Thạch Hạo hoài nghi.
Nếu đi tới đây, đi tới phần cuối của con đường cổ thì tất nhiên hắn muốn thử một lần, đồng thời con đường phía sau cũng đã biến mất cho nên nhất định phải chọn một con đường.
Thạch Hạo chuyển động thân thể, vận dụng sức mạnh cực hạn, bảo thuật Chí tôn thứ ba tuy rằng còn chưa diễn biến trọn vẹn thế nhưng khi kết hợp cùng với những bảo thuật khác thì có thể làm tăng uy lực lên mấy lần!
Ầm!
Ba luồng tiên khí hóa thành ba con chân long bao quanh cánh tay của hắn, khi cánh tay va chạm với vách đá thì vang lên tiếng đinh tai nhức óc.
Đấm liên tiếp tám kích, vách đá này chấn động dữ dội và truyền tới những vết rạn nứt, tiếp đó Thạch Hạo cảm thấy một luồng khí tức to lớn tựa như có một thế giới rộng lớn nào đó đang mở động, đang vẫy tay với hắn.
Cùng lúc đó, cả người hắn đau nhức, nguyên thần như muốn ly thể, muốn đi tới thế giới kia!
"Cũng lại bị như thế!" Thạch Hạo hoảng sợ, hắn cảm thấy thân thể đau nhức dữ dội, nguyên thần đang hấp thu tinh hoa của bản thân rồi hoàn toàn thoát đi.
Việc này không có cách nào để khống chế được, tất cả xảy ra quá đột ngột.
"Trấn áp!" Thạch Hạo hét lớn.
Hắn lập tức ngồi xếp bằng và tụng Nguyên thủy chân giải, yên lặng vận chuyển cốt văn trấn áp bản thân, chống lại lực hút đáng sợ kia.
Việc này vô cùng gian nan, trên lưng của Thạch Hạo xuất hiện một vết nứt màu vàng, cả người hắn như bị nứt ra, nguyên thần đã từ đỉnh đầu di chuyển xuống vị trí này và không ngừng hút lấy tinh hoa của cơ thể.
Việc này không cách nào ngăn cản được, thân thể của Thạch Hạo như bị vứt bỏ, nguyên thần như muốn rời khỏi giới này!
"Đây là nơi nào thế này?" Đả Thần Thạch hét lớn núp ở phía sau, nó muốn giúp Thạch Hạo thế nhưng lại không biết phải làm sao.
"Khép lại!" Thạch Hạo gào lớn.
Hắn khống chế pháp của Liễu Thần, vận chuyển tinh lực cố gắng khép lại vết thương sau lưng, đồng thời còn vận dụng tới tinh nguyên của bản thân để ổn định lại nguyên thần, không cho nó thoát khỏi thể xác.
"Ầm!"
Vách tường kia tự động nứt ra, chùm sáng chiếu rọi tựa như phi tiên, đồng thời mưa ánh sáng và cánh hoa không ngừng từ địa phương kỳ quái kia bay lượn tới nơi này.