Hư không rạn nứt, mưa ánh sáng lấp lánh bao phủ lấy Thạch Hạo.
Đả Thần Thạch và Hoàng điệp đều ngây dại, cảnh tượng như vầy quá thần kỳ, từng vệt sáng lần lượt đan chéo tựa như đang có người phi tiên vậy.
Hơn nữa, xu thế này càng lúc càng tăng cường, tới sau cùng thì có thể thấy được xung quanh Thạch Hạo là những cánh hoa đang dập dềnh, thậm chí còn tỏa hương thơm ngát.
Dị tượng kinh người!
Những cánh hoa này đều từ trong những vết rạn nứt hư không hạ xuống, lấp lánh thơm ngát, tràn đầy vẻ an lành và thần thánh, dường như là nối liền với tiên vực vậy.
Đả Thần Thạch ngây dại, há miệng cắn lấy một cánh hoa, nó muốn thử xem đây là thật hay chỉ là do ánh sáng ngưng tụ thành.
Nhưng sau khi nuốt xuống thì chẳng cảm thấy được gì, những thứ này quá kỳ lạ, vừa mới vào trong miệng thì đã biến mất rồi.
Thạch Hạo bất động nhắm nghiền mắt ngồi xếp bằng nơi đó, hắn yên lặng cảm ngộ, tỉ mĩ mượn những Thánh Nhân mộc này để gột rửa bản thân, đây là một quá trình đầy kỳ lạ và phiền phức, không thể một lần là xong ngay được.
Loại rèn luyện như thế này cần phải lặp đi lặp lại nhiều lần và tốn rất nhiều thời gian thì mới có thể đặt chân vào lĩnh vực kia được.
Thánh tế rất kỳ lạ và cũng rất gian nan.
Với cảnh giới đại viên mãn của Thạch Hạo, dùng thiên tư của hắn thì nếu muốn đạt thành tựu Thiên Thần thì có thể đạt được.
Thế nhưng, hắn không muốn làm thế, hắn muốn Thánh tế, bước ra bước khó kia, nhưng đây lại là một bước thần thánh vô cùng trọng yếu!
Ầm!
Một dòng sông dài vắt ngang trời cao, rất nhiều sao lớn ập xuống rồi xoay tròn, cảnh tượng kỳ dị không nói nên lời, hơn nữa kỳ cảnh phi tiên càng thêm kỳ lạ hơn.
Quá trình này kéo dài tới mấy ngày, thân thể của Thạch Hạo được tẩm bổ, đạo tác được rèn luyện, thần hồn được rèn đúc, Thánh Nhân mộc cùng hòa ca với đất trời phát ra ánh sáng vô cùng kỳ hiệu trợ giúp hắn Thánh tế.
Có lời đồn rằng, Thánh Nhân mộc này kỳ thật là tiên cốt đã mục nát hơn một kỷ nguyên trước, sau đó cắm rễ trên thực vực rồi mới lột xác hình thành như vầy.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là lời đồn, tiên cốt thì làm sao mục nát được chứ.
Còn có người nói, Thánh Nhân mộc cơ bản không phải là thực vật của giới này mà nó tới từ một cổ giới thần bí có tác dụng thần kỳ, cho nên rất ít ỏi và quý giá, được thế nhân vô cùng coi trọng.
Nhưng nói gì đi nữa thì hiệu quả của nó rất lớn, đó là chuyện không thể nghi ngờ được.
Sau năm ngày thì Thạch Hạo mở mắt, Thánh tế lần này tạm thời kết thúc.
Cả người hắn không minh, yên lặng cảm ứng tình hình của bản thân, cơ thể hoàn mỹ tinh khiết, tích lũy vô cùng đầy đủ, muốn phá cảnh rồi sao?
Sau đó Thạch Hạo lắc đầu, lần đầu tiên chắc chắn không thể phá ải, hắn còn phải tích lũy rồi tiếp thêm lần nữa, bởi vì hắn muốn trọn vẹn!
Hơn nữa, hắn cảm thấy tốc độ tu hành của mình quá nhanh, mới hai mươi tuổi mà đã có thể Thánh tế và chuẩn bị có thể so với lĩnh vực của Thiên Thần, thành tựu này nhìn khắp cổ kim ít lại càng thêm ít hơn.
Thậm chí, Thạch Hạo hoài nghi, mình có thể đánh vỡ ghi chép!
Nếu như truyền đi thì chắc chắn sẽ tạo nên sóng lớn mênh mông.
Trên thực tế, không cần truyền thì sóng ngầm sớm đã cuộn dâng, chư giáo vì sao lại phải diệt trừ hắn, đây chính là cơ hội, sự trưởng thành của hắn quá nhanh!