Chính xác, những thụ linh của Thánh Nhân mộc này đã sống vô cùng lâu năm, hơn hẳn những cây đã thấy trước kia, khí lành lan tỏa tựa như là hàng ngàn hàng vạn cầu vồng hội tụ về đây vậy.
Thánh Nhân mộc bình thường cũng chỉ tầm một thước thế nhưng những thứ này lại cao hơn một người trưởng thành, vỏ cây tựa như vảy rồng, cành cây uốn lượn, cây này khác hẳn những cây kia, từng chiếc lá tựa như được khắc từ ngọc thạch lấp lánh thánh huy.
"Xoẹt!"
Một luồng kim tuyến chợt lao tới tựa như là súng nổ khiến hư không hóa thành mơ hồ, vặn vẹo.
Keeng!
Hắn giơ tay đánh tới, hai bên va chạm thì phát ra những tia lửa, đó là một con tằm vàng dài bằng ngón cái thế nhưng lại cứng rắn vô cùng, Chân Thần bình thường sẽ bị xuyên thủng ngay.
Thạch Hạo hơi nhíu mày, loại côn trùng này không hề ít, hắn nhìn thấy rất nhiều trên Thánh Nhân mộc.
Nhưng, có Hoàng điệp ở đây thì hắn cũng không cần lo lắng gì cả, chỉ là hắn cảm thấy chút bất an, nơi đây quá bình tĩnh nên chắc chắn sẽ có nguy hiểm!
Đây là cảm giác sau khi Thạch Hạo bước vào rừng cây này, mỗi bước chân trong này đều ẩn chứa nguy cơ, hắn muốn tu hành ở đây thế nhưng nơi đây tựa như đang có phiền phức nào đó, nhất định phải tìm ra.
"Ồ, có thể dùng pháp lực rồi."
Sau khi đi vào nơi sâu của khu rừng này thì pháp lực của hắn đã khôi phục lại, lập tức tạo ra Động Thiên duy nhất bảo vệ mình ở bên trong.
"Chíu!"
Tiếng kêu chói tai vang lên, một tia sáng tím đập tới, cặp mắt thì đỏ chót, đây là một con chồn tím thế nhưng đã hóa điên.
Nó mang theo khí tức đáng sợ xé rách hư không, lại là một Thiên Thần!
Thạch Hạo chấn động trong lòng, lại có Thiên Thần ở nơi đây ư, lập tức hắn xoay người rời đi, loại Thiên Thần hóa điên này là đáng sợ nhất, không có cách gì để nói chuyện được.
"U u..."
Tiếng gào truyền tới, ánh tím đan dệt, kết quả có tới mấy ngàn con chồn tím lao ra, tất cả đều đã thành thần.
Đương nhiên, đáng sợ nhất chính là có ba con Thiên Thần điên, chuyện này quá kinh người!
Rõ ràng, đây là một bộ lạc rất mạnh mẽ sinh sống ở trong Thánh Nhân mộc này, nơi đây là sào huyệt của chúng, muốn bế quan ở đây thì độ khó quá lớn.
Thạch Hạo vô cùng chật vật để chạy trốn.
"Bụp!"
Dù hắn đủ mạnh, có ba luồng tiên khí vờn quanh thân thể nhưng vẫn bị lợi trảo của một con chồn tím đâm thủng bả vai, lúc này những dòng máu tươi từ những lỗ máu này chảy ra không ngừng.
Nếu là người bình thường khi bị Thiên Thần đánh trúng thì tất thành thịt nát bấy, đương nhiên không thể sống nổi.
Thạch Hạo nhíu mày, triển khai đại thần thông đại thần thông Súc địa thành thốn, mấy lần lóe lên thì đã biến mất ở ngoài rừng sâu, ở bên ngoài này thì pháp lực của hắn biến mất nên chỉ có thể dựa vào thân thể để chạy vội ra ngoài.
Hắn ra sức bỏ chạy khỏi vùng đất nguy hiểm này, gian nan lắm mới thoát khỏi ba con Thiên Thần điên kia.
Cũng may là chúng nó đã hóa điên, thần trí không rõ nếu không chắc chắn đã gặp phiền toài lớn rồi.
Rất lâu sau thì Thạch Hạo đi vòng ngược lại, phát hiện nơi đây đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh, thế nhưng nếu quan sát kỹ thì hắn vẫn không khỏi hít vào ngụm khí lạnh!