Đương nhiên, nếu như thất bại thì kết cục sẽ rất thảm khốc!
Tới lúc ấy dù có thể còn sống thế nhưng lại sống không bằng chết, ngay cả Chân Thần bình thường cũng sẽ không bằng.
Bất cứ chuyện gì cũng có cái giá của nó, không trả giá thì làm sao đạt được.
Con đường gồ ghề quanh co dẫn về nơi sâu trong các dãy núi.
Cổ mộc che kín trời, vượn hú hổ gầm, có rất nhiều sinh linh kỳ dị qua lại, đôi lúc sẽ có những tiếng hống đánh tan mây xanh.
Thạch Hạo kinh hãi, nơi này quá nguy hiểm, có một vài sinh linh mạnh mẽ dù là Thiên Thần cũng phải kiêng kỵ.
Lão Thiên Thần của Hồn tộc đi với hắn để bảo vệ, bởi vì bọn họ không yên lòng nên mới đi cùng tới khu cổ địa có Thánh Nhân mộc trong truyền thuyết này.
"Vù!"
Một con cự cầm giang cánh tựa như là đám mây đen che kín trời cao, cặp mắt đỏ tươi tựa như hai vầng huyết nguyệt.
Độ dài của thân thể nó cũng rất khó ước lượng, đơn vị tính bằng dặm chứ không thể tính bằng trượng được!
"Thánh Nhân mộc là dị bảo, vị trí thứ này sinh trưởng thì có linh khí nồng đậm kinh người, cho nên có rất nhiều hung cầm hồng hoang và cổ thú cư trú." Lão Thiên Thần nói.
Lão đặc biệt nhắc nhở, ở nơi này có một vài Thiên Thần đã hóa điên, ví như con hung cầm to lớn trên trời cao kia, thực lực vô cùng kinh khủng, có thể đánh giết hết tất cả sinh linh.
Thiên Thần và Giáo chủ sau khi trúng nguyền rủa thì có người khù khờ, cũng có kẻ điên loạn, giống như con trước mắt này, là một con cầm bị điên loạn.
Vì vậy, tuyệt đối không được trêu chọc, một khi nó tức giận thì chắc chắn sẽ rơi vào cục diện không chết không thôi, rất khó để thoát khỏi sự truy sát của Thiên Thần điên này.
Thời gian không lâu sau thì hai người yên lặng tiến sâu vào trong dãy nũi, trên đường đi gặp một con trâu lớn cao hơn cả ngọn núi, trên người có đất đá, cỏ cây mọc khắp nơi, cũng không biết bao nhiêu năm rồi chưa thức tỉnh.
Thế nhưng, khi hai người vừa đi ngang thì nó hơi động, khí tức tỏa ra vô cùng kinh người.
Lão Thiên Thần vội vàng lấy ra một bí bảo thu lại khí tức của hai người rồi biến mất khỏi nơi đây, lúc này con trâu hoang kia chợt mở cặp mắt đỏ tươi như hồ máu quét nhìn xung quanh.
Giáo chủ!
Thạch Hạo giật nảy cả mình, không ngờ có thể gặp được tồn tại còn hơn cả Thiên Thần, con trâu lớn này đã sống rất lâu, cặp sừng khổng lồ của nó tựa như là cặp thiên đao đầy sắc bén.
Cuối cùng, nó lại nhắm mắt và tiếp tục trầm miên.
Cứ thế bọn họ vượt qua mấy khu vực nguy hiểm, không phải gặp Thiên Thần điên khùng thì là một vài kỳ thú, tất cả đầu là những sinh linh bá chủ chiếm giữ một phương.
Nếu là người bình thường tùy tiện xông vào thì chắc chắn sẽ chết, không hề có chút cơ hội sống sót nào.
May mắn là có một Thiên Thần tháp tùng bên cạnh đồng thời vận dụng một bí bảo tổ truyền của tộc này nên mới có thể che giấu khí tức, tránh thoát được những cổ thú và ác cầm, nếu không đã gặp nguy rồi.
Rốt cuộc cũng tới được nơi cần tới, đó là một rừng cây dồi dào linh khí, tựa như là một con chân long lao vút lên trời cao khiến nơi đây trở nên thần thánh vô cùng.
Thánh Nhân mộc!
Không riêng ánh mắt của Thạch Hạo trở nên sáng rực mà lão Thiên Thần của Hồn tộc cũng thầm lộ vẻ khác thường, loại bảo địa này thì tộc bọn họ rất lưu ý.
Đáng tiếc, Thánh Nhân mộc rất đặc biệt, rất dễ hấp dẫn tới mãnh thú độc trùng với lại cũng rất khó dời nó đi, một khi di dời thì chúng sẽ lựp tức chết ngay.
Cũng không phải là cổ thụ cao lớn, những Thánh Nhân mộc này chỉ cao hơn một thước, không hề cao hơn cây cỏ là nhiêu thế nhưng từng rễ cây tựa như là thương long uốn lượn trên mặt đất đầy cứng cáp.