Lửa trại được nhóm lên, hương thịt nướng thơm nức mũi.
Buổi tối, bên trong rừng đá trên Hồn đảo, ngọn lửa màu bạc nhảy múa tựa như là những ánh sao lấp lánh.
Bên trên đống lửa là từng miếng thịt vàng óng, những giọt mỡ nhỏ xuống bên dưới phát ra những tiếng xèo xèo, đồng thời hương thơm tỏa ra ngây ngất làm người ứa nước miếng. Hơn nữa còn có thần tửu mấy ngàn năm hòa quyện làm người say mê.
"Thơm quá, lần đầu tiên ta ăn thịt Thiên Thần đó!" Hai mắt của Thạch Hạo đầy trong trẻo, xé một miếng lớn từ cánh đã được nướng vàng ươm trên bếp lửa rồi nhét hết vào miệng đầy say sưa.
"Mấy trăm ngàn năm rồi ta cũng chưa ăn thịt Thiên Thần lại." Cổ tổ của Hồn tộc tóc tai bù xù ngồi xếp bằng trong rừng đá, lúc này lão cũng đang gặm một miếng thịt lớn, tay cầm chén rượu đầy.
Từ khi nguyền rủa xâm chiếm thì trong mấy trăm ngàn năm vừa qua lão trở nên ngơ ngơ ngác ngác nên nào dám hưởng thụ, suốt ngày chìm đắm trong cảnh khờ dại.
Nếu để người khác biết được, một già một trẻ đang ăn thịt Thiên Thần thì nhất nhất định sẽ trợn tròn cả mắt, chấn kinh không thôi.
Dù gì cũng là Thiên Thần, là lực lượng đỉnh cấp của một tộc, dù là một đại tộc lớn cũng không có nhiều, chỉ có được vài người mà thôi, vậy ai dám coi là đồ ăn chứ?
Việc này là việc đại kỵ!
Dù là ở ba ngàn châu, có Giáo chủ tuyệt thế pháp lực ngập trời thì trong tình huống bình thường cũng không dám làm thế, trừ phi là lén lút bắt lấy một con thần thú cấp Thiên rồi yên lặng đánh chén mà thôi.
"Con gấu lông vàng một sừng này, ngoại trừ tay gấu ra thì những thứ khác chẳng hề ngon hơn con thiên nga bạc này." Thạch Hạo bình phẩm.
"Tất nhiên rồi, trong các đặc sản thì thịt thú chạy sẽ không ngon bằng thù biết bay, thế nhưng tay gấu này cũng không tính là tệ, lão hủ cũng chưa hề ăn qua tay gấu cấp Thiên Thần bao giờ." Cổ tổ Hồn tộc nhận xét.
"À, tiền bối, người ăn gian nè, tay gấu này là của ta chứ!" Thạch Hạo hét lên.
Ở trong đỉnh có bốn bàn tay gấu đã được hầm nhừ cả ngày, lúc này khi hai người vừa mở nắp đỉnh ra thì không cách nào chờ được nữa.
Trong đỉnh tỏa ra ánh sáng lung linh, bàn tay gấu phát sáng trong suốt, chỉ cần nhìn thôi cũng đã làm người khác ch** n**c miếng rồi, dù là cổ tổ Hồn tộc cũng sáng rực hai mắt.
Rầm!
Bọn họ vừa ăn vừa uống rượu, tất cả đều là rượu thần ngàn năm được ủ từ các loại bảo dược và kỳ quả, người bình thường uống vào thì có thể tăng trưởng đạo hạnh.
"Thật là ngon quá!" Cả hai vừa ăn cánh vừa ăn tay, một bên lại nâng ly cụng chén đầy sảng khoái.
Xa xa, một vài đệ tử Hồn tộc nhìn thấy đều ch** n**c miếng, nhưng khi nghĩ lại thì đâm ra sợ hãi, dù gì cũng là bốn đại Thiên Thần vậy mà lại trở thành đồ ăn cho hai người này!
Ngoài trừ hai người này ra thì lão Thiên Thần của Hồn tộc cũng tới, sau khi ăn một chiếc cánh thiên nga vàng ươm thì mặt mày trở nên hồng hào đầy thỏa mãn.
Bất luận đối với người nào thì cũng là vật đại bổ, thân thể Thiên Thần có thể so với bảo dược thần thánh.
"Đây là lần đầu tiên trong đời ta ăn thịt Thiên Thần, không tệ, hương vị rất ngon." Lão Thiên Thần của Hồn tộc sau khi lâng lâng thì bình luận.