"Tiểu bối, ngươi cảm thấy tính của ta rất hiền lành à?" Vị Thiên Thần đứng sừng sững giữa trời cao kia lên tiếng, trên mặt hiện vẻ lạnh lẽo.
"Tính của ta cũng rất nóng, cho nên mới giết tên đó đó." Thạch Hạo thờ ơ đáp.
Tất cả mọi người đều ngây dại, dù cho có đối mắt với Thiên Thần đi nữa thì Hoang chẳng những không sợ hãi mà còn đáp trả cứng rắn như vậy.
Trên thực tế, từ khi Thạch Hạo nhìn thấy sáu đại Thiên Thần này thì đã biết không dễ dàng thoát được rồi, dù hắn có chấp nhận thua hay là không thì cũng chỉ có một kết quả mà thôi, như thế không bằng cứ nghĩ sao thì nói vậy.
"Không biết tốt xấu!" Thiên Thần ấy vung tay chộp về phía võ đài này.
"Đạo hữu, xin hãy bớt giận." Trong hư không truyền tới tiếng căn ngăn, một luồng phù văn tỏa ra chặn đứng bàn tay ấy lại.
Nhưng, người tới cũng chưa hề hiện ra tung tích ở đâu cả, cũng không hề muốn ra mặt chống lại Thiên Thần của ngoại giới mà chỉ lấy phù văn cản trở.
"Ta khuyên ngươi, tốt nhất đừng quấy rầy chuyện riêng của hai chúng ta, Tiên cổ đã bị đánh thủng, chư giáo ngoại giới đều sẽ đi vào, tốt nhất vẫn nên giữ lại chút thiện duyên thì hơn." Thiên Thần kia thu lại bàn tay rồi nói thế.
Lời nói của hắn không lớn thế nhưng lại mang theo luồng uy h**p khiến cho dân bản địa nghe thấy đều run rẩy.
Nếu bàn về dân bản địa, Tiên cổ mà bị phá tan thì đây là một cơn bão táp cực lớn, không biết các giáo ở ngoại giới sẽ đối xử ra sao với bọn họ.
Hư không run lên từng hồi, lại thêm một tên Thiên Thần tiến về trước rồi đưa mắt nhìn xuống võ đài, nói: "Các ngươi phải để lại tạo hóa mà mình đã thu được thì mới có thể rời đi."
Vào lúc này, rất nhiều người đã từ trong cánh cửa ánh sáng lao ra ngoài và trở lại trên võ đài, khi nhìn thấy con đường rút lui bị chặn đứng thì ai nấy cũng thấy khó chịu ngột ngạt.
"Ngươi là Hoang?" Tên Thiên Thần ánh mắt đầy lạnh lẽo nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Đưa quan tài ngọc đây!"
"Dựa vào đâu?" Thạch Hạo hỏi ngược.
"Ngươi còn dám hỏi dựa vào đâu?" Thiên Thần này cười lớn rồi bỗng chuyển lạnh, nói: "Giới bích đã bị xuyên thủng, cuộc tranh bá mà các ngươi nói cũng đã kết thúc rồi."
Giọng điệu này thể hiện vẻ lạnh lùng đến sợ, vừa là một vẻ ngạo nghễ và cũng có vẻ khinh thường.
Đối với các Thiên Thần, đám thiên tài này có mạnh mẽ hơn đi chăng nữa thì cũng chẳng đáng nhắc tới, chỉ có một con đường chết mà thôi.
Lĩnh vực Thiên Thần của bọn họ hoàn toàn khác với những cảnh giới khác, tựa như ở tít tận trời cao, người của cảnh giới thấp bên dưới không cách nào bước qua được, rất khó vượt cảnh để chiến đấu với những người như thế này.
"À, hai người các ngươi cũng qua đây, không được rời đi." Có Thiên Thần khác đi tới chỉ vào "Trích tiên" và Thập Quan vương.
"Bẩm đại nhân, tạo hóa Tiên cổ cũng không chỉ có mỗi một chiếc quan tài ngọc này, bên trong còn có rất nhiều thạch thư nữa, tối thiểu cũng chỉ có mười bộ bị mang ra ngoài mà thôi!" Đúng lúc này thì có người bẩm báo hòng lấy lòng Thiên Thần.
"Ầm!"
Thập Quan vương xuất thủ đánh nát kẻ vừa rồi, chỉ đẻ lại máu và xương trên mặt đất mà thôi.
"Ha ha... thú vị, có nhiều cổ kinh như vậy à!" Lồng ngực của mấy vị Thiên Thần này đều phập phồng, trong lòng khó mà bình tĩnh được.
Cái được gọi là tạo hóa thì ra là cổ kinh, chính xác, chúng có quan hệ với Tiên đạo.
"Dâng lên kinh văn, các ngươi có thể rời khỏi!" Có Thiên Thần lên tiếng, mạnh như bọn họ cũng cũng kích động không thôi cho nên mới ngăn cản một tên thiên tài để cướp lấy tạo hóa.
Không có ai giao ra, càng không có người tiến lên.
"Những lời của ta các ngươi không có nghe rõ à? Hoang, bắt đầu từ ngươi, kính dâng lên cổ quan tài đó, nếu không, giết không tha!" Một vị Thiên Thần nói.