Rời khỏi cung điện dưới lòng đất, lúc chạy ra khỏi khu vực mộ Tiên đó thì bậc thềm đá cửu thiên kia xuất hiện.
Thạch Hạo lao nhanh tựa như sấm chớp, sau cùng thì trở lại bức tường tuyệt vọng kia.
Hiển nhiên, muốn trở về thì đều phải quay lại con đường không gian màu vàng này, không hề có dù chỉ một cái truyền tống trận nào cả.
Thạch Hạo suy nghĩ giây lát thì chợt dừng lại, tiếp đó tạo ra một vết lõm ở nơi vách tường rồi trốn vào trong chờ đám người đã đoạt được tạo hóa kia trở về.
Thời gian cũng không dài thì đã có vài người trở ra, cũng không phải là đám người "Trích tiên", Thập Quan vương, rõ ràng bọn họ vẫn còn đang tìm kiếm những tạo hóa khác cho riêng mình.
Thạch Hạo xuất thủ, xoay người dùng chiếc quan tài nặng hơn núi nơi lưng đập bay một người trong đó.
Đây là một tên quái thai cổ đại thế nhưng cũng cảm thấy hoa cả mắt, cả người mềm nhũn không còn chút sức lực gì cả, hắn bị người khác nện một cú "ám côn", đánh "hắc gạch".
Thạch Hạo nhanh chóng lao tới, hắn ra tay đều có chừng mực chứ không hề lấy tính mạng của người này, chỉ là đánh cho ngất xỉu mà thôi.
Hắn tựa như tia chớp cướp sạch đồ của kẻ này.
Tiếc là, trên người này chẳng hề có kinh thư và cũng chẳng đoạt được truyền thừa, bởi vì hắn chưa có tu ra tiên khí cùng với việc thấy bản thân khó mà có thu hoạch gì ở đây, vô cùng quý trọng bản thân nên mới nhanh chóng quay về.
Thạch Hạo lắc đầu, quẳng hắn sang một bên rồi tiếp tục ẩn núp.
Thời gian rất gấp nên hắn không thể nào cứ trì hoãn thêm được nữa, hắn rất muốn đám Ninh Xuyên đi ra nhanh chút, nếu mà cướp sạch của đám này thì sẽ vui sướng vô cùng.
"Ầm!"
Lại một người lao ra, Thạch Hạo xoay chuyển quan tài ngọc lần nữa đập tới.
"Ồ, là sách ngọc!" Thạch Hạo mừng rỡ, vừa mới đập bay kẻ này thì đã cảm ứng được gợn sóng đại đạo đang tỏa ra kia.
Nhưng việc nằm ngoài dự đoán của hắn lại xảy ra, kinh thư kia quá kỳ dị, nó phát ra ánh sáng bao phủ tiên chủng rồi nhanh chóng lao vút lên trời cao.
Thạch Hạo dùng hết khả năng để ngăn cản thế nhưng quyển kinh thư này quá thần bí nên đã biến mất trong hư không, xuyên thủng qua mặt đất rồi cứ thế mà bay đi mất.
"Cả ta cũng không thể giam cầm được à?!" Thạch Hạo giật mình.
Vẻ mặt hắn thay đổi liên tục, vật này quá kỳ lạ, không chọn hắn thì cũng thôi đi thế nhưng lại cứ thế trơ tru tuột khỏi tay, sau khi thoát khỏi quan tài cổ thì khó mà bắt lấy được.
Một lát sau thì "Trích tiên", Thập Quan vương cũng quay trở lại đây, bởi vì bọn họ biết Thiên Thần sẽ vào nên cần phải nắm chặt thời gian, miễn sao đừng bị bọn họ cản trở.
Phía sau bọn họ chính là Ninh Xuyên, mục đích cũng y như bọn họ.
"Ầm!"
Thạch Hạo dùng hai tay cầm chặt lấy quan tài ngọc, hắn cũng chẳng hề sử dụng bảo thuật gì mà cũng có thể phát ra hào quang kinh khủng, tiếp đó nện thật mạnh xuống.
"Trích tiên", Thập Quan vương kinh hãi, bọn họ đã lao qua khỏi bức tường cũng đã được một đoạn thì chợt quay đầu lại vừa đúng lúc Thạch Hạo ra tay cho nên mới kinh ngạc như vậy.
Sự việc khi nãy bọn họ tin chắc rằng Hoang vẫn không có đạt được tạo hóa nào khác, thậm chí cũng chẳng có chút sách ngọc nào cho nên hắn mới trốn ở đây để phục kích.