Cũng không biết bao nhiêu lâu thì Thạch Hạo mới có thể cử động được, lần bị thương này hoàn toàn là ngoài ý muốn, vùng đất tạo hóa lại kinh khủng như vậy, thử thách quá đáng sợ.
Hắn âm thầm nghĩ lại, nếu không phải có ba luồng tiên khí quấn quanh cơ thể, cùng với thân thể đã trải qua cuộc gột rửa của Lôi kiếp mạnh mẽ nhất, thì hậu quả chắc chắn sẽ không thể nào tưởng tượng nổi.
Hắn ngồi xếp bằng, yên lặng khôi phục, mãi cho tới khi trong cơ thể vang lên những tiếng lốp bốp điếc tai, tinh huyết khôi phục tới trạng thái đỉnh cao thì lúc này hắn mới đứng thẳng người lên.
Giờ khắc này, thân thể của Thạch Hạo không hề lấp lánh ánh sáng hoàng kim lộng lẫy nữa mà đã khôi phục lại màu da bình thường, thế nhưng hiện giờ lại long lanh như ngọc thạch, lấp lánh như tiên kim vậy.
Ban đầu, sau khi tu thành pháp của Liễu Thần thì thân thể sẽ thi thoảng hiện lên màu vàng óng trông rất quái dị, hiện giờ thì đã hoàn toàn bình thường rồi, dù khi vận chuyển pháp môn này thì màu da cũng không hề thay đổi nữa.
Hắn tra xét thật cẩn thận thì bản thân đã lên tới Chân Thần hậu kỳ, thậm chí gần đạt tới viên mãn, tốc độ tu hành quả thật rất đáng sợ, mới bao lâu mà giờ hắn đã có đạo quả như này rồi?
"Ta chuẩn bị quá đầy đủ, thế nhưng cũng quá nhanh, vẫn chưa chuẩn bị thần vật cần thiết để tiến vào cảnh giới tiếp theo, sau khi rời khỏi đây thì phải đi tìm mới được." Thạch Hạo tự nhủ.
Hăn cầm hộp ngọc trong tay, tuy đã thử mở mấy lần thế nhưng cũng chẳng xi nhê gì, việc này khiến hắn tò mò vô cùng,
Suy nghĩ thật kỹ thì hắn lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì đạo hạnh của bản thân không đủ cho nên không cách nào xem bên trong chứa vật gì.
"Ta cũng đã gần đạt tới cảnh giới Chân Thần đại viên mãn rồi, chuẩn bị tiến cấp, vậy mà vẫn không hề có tư cách để nhìn vật bên trong?!" Hắn khá giật mình về điều này.
Tìm tòi hết cả tế đàn thì hắn vững tin không còn thứ gì nữa thì mới thu lại hộp ngọc, tiếp đó rời khỏi tế đàn mênh mông này.
Mấy chục chiếc quan tài, bên trong môi chiếc đều có đạo thư, tiên chủng làm Thạch Hạo thèm thuồng, nhưng dù có vận hết sức bình sinh, tại sao lại không cách nào làm cho nó xê dịch được?
Hắn tuy cảm thấy thứ trong hộp ngọc này quý giá hơn rất nhiều, hẳn là đã đủ rồi, thế nhưng nhiều truyền thừa ở ngay trước mắt như này thì quả thật không cam lòng.
Rõ ràng là có rất nhiều kinh thư, mỗi một bộ mà xuất thế thì sẽ tạo nên sóng lớn ngập trời, sẽ làm cho các Giáo chủ thèm thuồng thế nhưng hắn lại không cách nào chiếm được.
Thạch Hạo không cam lòng nên tiếp tục đi mở từng chiếc lần nữa, kết quả không cách nào mở được.
Đặc biệt, mấy quan tài ở trước tế đàn là bất phàm nhất, vô cùng to lớn, kinh thư và tiên chủng ở bên trong đều mờ ảo, thi thoảng còn truyền ra tiên âm đại đạo.
"Thật sự là không cam mà!" Thạch Hạo nói.
Đột nhiên thần sắc hắn biến đổi rồi nhìn về phía cửa vào, hắn thấy "Trích tiên", Thập Quan vương đang xông lại với tốc độ nhanh như gió, kèm theo là khí thế đầy hùng dũng.
Bọn họ nhìn thấy Thạch Hạo đang ra sức mở nắp một chiếc quan tài thì sững người.
Rất nhanh thì hai người tỉnh ngộ, Thiên mục mở ra, lúc này nhìn thấy những giờ đang nằm trong quan tài cổ thì giật nảy mình.