Những chiếc quan tài khác cũng tương tự như vậy, thi thể người bên trong đã biến mất mà thay vào đó là một bộ kinh thư cùng tiên chủng.
Các quan tài đều được chế tạo từ ngọc thạch, trong vẻ cổ kính ẩn hiện vẻ lấp lánh, còn bên trong kinh thư bằng ngọc thạch kia thì lại thần bí khó lường, nó mang theo sương mù mịt mờ cùng hào quang tươi sáng.
Không cần nghĩ nhiều, đây chính là Đạo thư được lưu lại hơn một kỷ nguyên trước!
Trong đôi mắt của Thạch Hạo lóe lên vẻ lấp lánh mong đợi, cảm xúc lan tỏa, hắn liền hiểu, đây chính là vùng đất truyền thừa từ truyên cổ để lại!
Phía sau bức tường tuyệt vọng, bên trên chín tầng trời vẫn còn có một ngọn đèn lấp lánh lưu lại chút hi vọng cho người sau, đó chính là những thứ này.
"Phương pháp tu luyện của hơn một kỷ nguyên trước?"
Thạch Hạo kích động mạnh, hắn rất muốn tìm hiểu pháp môn của hơn một kỷ nguyên trước, sớm đã nghe nói rằng chúng hoàn toàn khác với hiện nay, tu hành chủ yếu dựa trên tiên chủng.
Hắn phân ra một bộ linh thân rồi từ từ tiến tới thử mở một chiếc quan tài cổ, còn chân thân thì lùi lại đủ xa nhằm tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó.
"Hả?!"
Thạch Hạo kinh hãi, không cách nào có thể đẩy nắp quan tài được, dựa vào sức mạnh của hắn thì đừng nói là một chiếc quan tài, dù là ngọn núi lớn cũng có thể nhấc bổng như chơi.
Khi hắn vận dụng pháp tắc thì quan tài bằng ngọc thạch này chợt phát sáng, có bí lực nào đó lưu chuyển đẩy lui thứ này.
Không cách nào có thể mở được quan tài, ý nghĩa rằng không thể lấy được kinh thư bằng ngọc này.
Là ý gì? Thạch Hạo đi vòng quanh quan tài cổ một vòng, nếu như hắn đã đi tới được nơi này thì lẽ ra phải nhận được tạo hóa mới đúng chứ.
Hắn mở to hai mắt nhìn về những chiếc quan tài khác, thế nhưng khoản cách mỗi chiếc đều cách rất xa nhau, truyền thừa của nơi này chẳng hề ít, hẳn phải tới mấy chục gần trăm chiếc.
Hắn thử liên tiếp mấy quan tài thế nhưng chẳng hề có động tĩnh gì, không cách nào mở ra được.
Thạch Hạo cũng không có gượng ép, bởi vì vẫn còn rất nhiều cho nên hắn chuyển sang một chiếc khác, những chiếc quan tài này đều có những màu sắc khác nhau, đều là những ngọc cổ hi hữu.
Đồng thời, những thi thể không đầu trước kia đều không hề thối rửa, huyết dịch vẫn rất lấp lánh tràn đầy sinh cơ, tựa như có thể tràn ra khỏi quan tài.
Năm đó, những cường giả vô thượng này làm sao lại chết chứ?"
Trong lòng Thạch Hạo run run, huyết dịch của những người này đều lấp lánh và rực rỡ, tuyệt đối không phải là phàm tục, rất có thể là Tiên nhân chân chính!
Hình ảnh này quá chấn kinh, mấy chục chiếc quan tài, đây là lực lượng chiến đấu mạnh mẽ như thế nào.
Dù cho không phải là Tiên thì hơn nửa cũng là những tồn tại cấm kỵ khủng khiếp đứng sừng sững ở trên đỉnh cao đại đạo, không thể nào tưởng tượng nổi.
Nhưng, bọn họ đều chết, đều bị người khác chém rồi cắt lấy đầu lâu, kẻ địch đáng sợ tới cỡ nào chứ?
Đây chính là nguyên nhân khiến người ấy tuyệt vọng ư?
Đồng thời, Thạch Hạo còn nghĩ tới một chuyện, lúc hắn lần theo thứ kỳ lạ kia, từng xông vào chiếc thuyền lớn đen nhuốm đầy máu ấy, nơi đó hắn từng nhìn thấy một chiếc đỉnh đá.