Xa xa là một mảnh tối đen, mà xung quanh lại có những tia sáng dìu dịu, linh khí mịt mờ bồng bềnh, những áng mấy lượn lờ như sóng nước, nơi đây thần thánh một cách dị thường.
Những búp hoa rực rỡ, từng cánh hoa nhẹ nhàng dập dìu xuống dưới dòng nước óng ánh thánh quang mang theo những làn hương thơm cùng sức sống tràn trề.
Ngoài ra, từng làn tiên khí trắng noãn lượn lờ khắp nơi.
Thạch Hạo lặng yên đứng nhìn, tựa như có thể nghe được tiếng thì thầm của Chân tiên, tựa như đã trải qua vòng luân hồi trăm đời, tựa như có thể nhìn thấy được sự thay đổi của Tiên cổ, hắn yên lặng bất động.
Cảm giác này rất kỳ dị, chỉ trong giây lát mà đã nhìn thấy hàng trăm ngàn hình ảnh lặp đi lặp lại, có sinh linh, có cây cỏ còn có hình ảnh chiến đang chiến đâu.
Trong lúc nhất thời, hắn nhìn thấy được bầu trời nhuốm đầy máu, từng bộ thi thể của chí cường giả rơi rớt lả tả ngổn ngang trên mặt đất, máu nhuộm đỏ cả sơn hà.
"Có Đế đang tử vong, có cường giả cấm kỵ biến mất..." Thạch Hạo khẽ nói như đang mê man.
Hắn nhìn thấy những cảnh này nhưng chẳng hề chấn kinh chút nào mà thay vào đó là tê tái, đó chỉ là tàn cảnh thế nhưng cũng đủ để chúng minh sự tàn khốc ở những năm cuối cùng của Tiên cổ.
"Kẻ địch là ai?" Hắn nhìn chằm chằm về hàng trăm ngàn hình ảnh ấy.
Tiếp đó, hắn nhìn thấy một đại lục mênh mông bên trong một vũ trụ đang giải thể.
Điều hiếm thấy nhất chính là, Thạch Hạo chẳng hề cảm nhận được vẻ kịch liệt và bi tráng, chỉ là những tàn cảnh, chỉ có vẻ cô đơn và thê lương, rất nhẹ nhàng, không nhanh không chậm.
Nhưng, Thạch Hạo lại cảm nhận được một loại tâm tình nào đó bị ẩn giấu ở bên trong, đó chính là - Tuyệt vọng!
Đây là những dấu hiệu lộn xộn, không đành lòng báo ra chân tướng cho hậu nhân biết, sợ người sau sẽ hoàn toàn tuyệt vọng, kỷ nguyên đó, bọn họ đã đại bại.
Người mà lưu lại những dấu hiệu này mang trong mình vẻ vô lực, nản chí vô cùng, không hề nhìn thấy chút hi vọng nào.
Đây chính là những gì mà Thạch Hạo cảm nhận được.
Một bàn tay màu vàng óng toa ra khí tức Tiên đạo từ từ lướt qua rồi xóa đi hết thảy những hình ảnh vừa rồi, đặc biệt là hình ảnh cuối cùng kia rất mơ hồ vào không cách nào nhìn thấy rõ được, tựa như không đánh lòng để nói cho hậu nhân biết.
Muốn lưu lại cho hậu nhân biết? Nhưng lại xóa sạch!
Những dấu hiệu bị xóa nhòa, chỉ còn tiếng thở dài đang vang khắp.
Thạch Hạo cảm nhận được, đó là tiếng lòng đang lan truyền đầy êm dịu, đau đớn tới cực điểm, thương tổn tới tuyệt vọng, không thể nhìn thấy được chút ánh rạng đông nào.
"Cứ tuyệt vọng, cứ mờ ảo, đời này tới đời khác, kỷ nguyên này sang kỷ nguyên kia, cứ ngây ngô qua đi."
Trong lúc nhất thời, Thạch Hạo tựa như nghe được âm thanh như thế.
Sau khi bình tĩnh lại thì Thạch Hạo sởn cả tóc gáy, loại đau thương đó như thế nào lại khiến cho người may mắn còn sống sót ở kỷ nguyên đó lại thành ra như vầy? Cho rằng những người sau này vẫn nên mù mờ đừng hiểu gì là tốt nhất.
Yên tĩnh không chút tiếng động nào, búp hoa lấp ló, ánh lành dần dần tắt đi.
Tiên khí cũng tản ra rồi hóa thành từng tia khói xám, còn từng áng mây mù an lành trở nên âm u đầy tử khí.