Đã có người của ngoại giới giết vào tận đây rồi!
Tin xấu này làm chấn động cả tiên cổ!
Tình hình rối loạn từ trước đến nay chưa từng xảy ra ở vạn cổ đã bắt đầu, khiến cho tất cả cư dân bản địa đều lạnh toát cả sống lưng, không biết đây là phúc hay là họa.
Ngay cả thiên tài của ba ngàn châu đâu đâu cũng sục sôi, bọn họ biết, sư môn chuẩn bị đi vào đây, sẽ tiến quân vào di địa Tiên cổ, đáng tiếc... đã chậm mất một bước.
Nếu như sớm hơn một chút nữa thì Hoang chắc chắn sẽ không tiến vào được cánh cửa ánh sáng kia!
"Thật đáng tiếc mà!" Có người dẫm chân đấm ngực thùm thụp tỏ vẻ bực tức đến phát rồ, chỉ chậm một chút xíu nữa thôi mà hỏng việc, tiếc hận cả đời.
Rất nhiều người phải đau đớn ôm hận hét vang trời, cũng có không ít người nguyền rủa, khuôn mặt méo mó vì phát điên phát dại, chỉ ước kịp thời có thể dẫn sư môn đi giết khắp Tiên cổ.
Cũng có người thì toàn thân rét run, linh cảm điều không ổn sẽ xảy ra.
Lấy ví dụ như một vài quái thai cổ đại, như Thập Quan vương, "Trích tiên" thì nếu như Giáo chủ của ngoại giới đi vào thì sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Bởi vì, trong tay bọn họ có những thứ nghịch thiên, mấy người kia chắc chắc đều có ý đồ với bọn họ.
Nhốn nháo hỗn loạn đến cực điểm, nếu như Tiên cổ mà gặp nạn, những Giáo chủ kia mà càn quét quá mức thì bọn họ chắc chắn sẽ rơi vào tình cảnh muôn kiếp hối hận.
Dù là Cô Kiếm Vân sau lưng có đại giáo bảo vệ cũng phải biến sắc, nếu như Tiên cổ mà loạn thì vương giả cổ đại như bọn họ không thể hội hợp với sư môn thì rất có thể sẽ bị ám sát.
Ảnh hưởng này rất lớn đến vận mệnh!
Trong lúc này, phản ứng của mọi người hoàn toàn khác nhau.
"Cũng không phải không địch lại mà là do chuyển biến quá nhanh!" Thập Quan vương thì thầm nắm chặt nắm đấm, buông 3 sợi tiên khí hóa thành chân long quấn quanh trên người của hắn.
Hắn bộc phát mạnh khiến cho không gian sụp đổ, việc này khiến mọi người ai nấy đều khiếp sợ!
Đặc biệt, một nhóm thiên tài đứng quá gần hắn cho nên toàn bộ đều phun máu xối xả cùng lúc bay ngược ra sau, cơ bản không thể nào đỡ được sức chấn động này.
Đây là Thập Quan vương, khí tức bị giải tỏa dưới cơn tức giận đủ khiến người khác chịu không thấu rồi.
"Ồ?" "Trích tiên" vốn thất vọng, lòng mang vẻ không cam thì đột nhiên thần sắc hơi biến, bởi vì cánh cửa ánh sáng kia vẫn chưa hề biến mất.
"Trích tiên" một cây áo quần đen tung bay tựa như Thiên phượng tung cánh, nhẹ nhàng và bay bổng, hắn được tiên khí bao quanh tung ra mưa ánh sáng rồi tiến thẳng tới gần cánh cửa ánh sáng đó.
"Cái gì, hắn cũng đi vào rồi!" Mọi người ngây ra.
"Trích tiên" bồng bềnh lượn lờ tiên quang, không minh vô cùng, duỗi chân tiến thẳng tới cánh cửa ánh sáng rồi nhanh chóng phóng vào trong.
Ầm!
Nơi đây sục sôi đến cực điểm!
Không ai có thể giữ bình tĩnh được nữa, biến hóa này phát sinh quá đột ngột khiến mọi người có khiếp sợ, có vui sướng, tâm tình biến đổi liên tục, cùng lúc có cũng có rất nhiều người ngửa mặt hét dài, phát tiết cơn buồn bực trong lòng!
Thời khắc này, tiếng vui sướng đã tràn ngập khắp cơ thể mỗi người.
Ầm ầm ầm!
Thập Quan vương cũng ra tay, tựa như Chân long rời khỏi vực sâu, hắn bậc nhảy lên cao, không một ai có thể ngăn cản, tiếp đó hắn vung quyền, núi biển đều nát, thiên địa cùng chiến, tựa như Thần vương cái thế xuất hành.