Long tranh hổ đấu!
Trên võ đài xuất hiện thêm mấy vương giả trẻ tuổi nên đã khiến mười phương chấn động, trận đại chiến này càng lúc càng kịch liệt, làm cho người xem vô cùng hưng phấn, kích động trong lòng.
Không ai nghĩ tới sẽ diễn biến tới ức này, quái thai cổ đại, vương giả của đương đại đều dồn dập lên sàn.
Những người này đều có thần giác nhạy cảm, mơ hồ cảm nhận được võ đài này cho phép quần hùng lên sàn để phân ra đệ nhất, hơn phân nửa không giống với trước kia, sắp xảy ra biến cố nào đó.
Chính vào lúc này thì bọn họ mới lên đài, để tranh cướp tạo hóa.
"Rẹt rẹt..."
Kiếm ngân vang tựa như cắt thép rạch sắt vang vọng khắp chân trời, khí lạnh ùa thẳng vào xương vào cốt người nghe, Cô Kiếm Vân tóc tai bù xù, máu me khắp người tựa như đã trở nên điên dại.
Hắn đã lên cơn giận dữ, căm tức vô cùng, bởi vì mọi người đều coi hắn là viên đá thử lửa, hắn trở thành tiêu chuẩn để so sánh sức chiến đấu.
Sao lại như vậy chứ?
Chính là Cô Kiếm Vân, đã tu ra một luồng tiên khí cộng với việc đã vượt qua Thiên kiếp, là nhân kiệt tuyệt thế danh xứng với thực, ấy thế mà lại bị người khác xem thường như vậy.
Trước kia hắn gặp phải trọng thương bởi Thạch Hạo, tiếp đó bị Trùng đông xuyên thủng cánh tay, liên tiếp gặp phải đả kích nên vô cùng oán giận.
Trong lúc khí thế dâng trào này thì có thêm mấy người lên đài, đều là quái thai cổ đại cả!
Trong số đó có một cô gái tay cầm một ngọn núi lửa cao một tấc, một chiếc quan tài nhỏ đang lơ lững trong dung nham trông rất yêu tà và thần bí.
Còn có một cô gái khác với mái tóc vàng buông xõa, quang vụ màu vàng tràn ngập, thiên công được triển khai khiến nơi đây rung lên ầm ầm.
...
Trên võ đài càng thêm rối loạn hơn, đại chiến không ngừng, âm thanh đại đạo ầm ầm.
Bởi vì, những người này đều cảm ứng được tạo hóa gần như đã xuất hiện, nếu giờ không lên đài thì chắc chắn sẽ mất cơ hội, thừa dịp loạn lạc để chém giêt.
"Tưởng ai cũng có thể lên đài chắc? Nếm một quyền của ta!"
Thập Quan vương tức giận, hắn bỗng xoay người nắm Long ấn, nắm đấm phát sáng đánh ra một Long quyền chí cương chí mãnh, một con chân long vẫy đuôi lao về tất cả mọi người.
Hắn chỉ một mình mà quét ngang quần hùng, mục tiêu là toàn bộ mọi người nơi đây, mạnh mẽ vô cùng.
Những người kia đều gặp phải công kích nên không thể không chống đỡ, âm thanh ầm ầm vang vọng, thần mang tế trời, phù văn tựa như núi lửa không ngừng phun trào.
Có mấy người phun máu phè phè kể cả là quái thai cổ đại, khó khăn lắm mới chặn được sức mạnh Long quyền của Thập Quan vương!
"Còn không lên đài, nhanh cứu viện!" Có người sau khi bị thương cũng chẳng hề sợ hãi mà còn bí mật truyền âm lôi kéo thêm người.
Ầm!
Nơi đây sục sôi, bên dưới có rất nhiều cao thủ các giáo, có rất nhiều liên minh, khi nghe được lời nói này thì đồng loạt xông lên võ đài.
Cuộc hỗn chiến trước này chưa từng có!
Từ xưa tới nay, trên võ đài này không hề hỗn loạn như vậy, cũng không biết có bao nhiêu tu sĩ lên đài và đứng chung một chỗ với những quái thai cổ đại, với những vương giả.
"Giết!"
Thạch Hạo, "Trích tiên", Thập Quan vương tung hoành trong đám người này, đánh đâu thắng đó, đại chiến của bọn họ không hề bị ảnh hưởng, ai dám ngăn cản đường đi thì sẽ giết ngay lập tức.
Có thể thấy được, những cao thủ vừa lên giờ lại gần như đều bị đánh cho nổ tung, hóa thành sương máu.
Người như vầy cơ bản không cách nào địch nổi, tựa như là tu la chém giết toàn bộ những vướng mắc, không ai có thể can dự vào và cũng không thể ngăn cản bước chân của bọn họ.