"Ninh Xuyên, ngươi cũng nếm thử một đòn của ta đi!" Thập Quan vương quát lên.
Phong cách vô địch là gì, chính là đây, vừa giao chiến một quyền với Hoang thì giờ tiếp tục đánh thêm một quyền về phía Ninh Xuyên, không hề e sợ gì cả, mục đích vẫn là muốn ước lượng thực lực của người này.
Cần biết, trên võ đài gồm "Trích tiên", Hoang, Ninh Xuyên, tất cả đều là nhân vật tuyệt thế, đối đầu chỉ cần với một người thôi thì cũng đã là sự đen đủi rồi ấy vậy người này chẳng hề sợ hãi gì cả.
Vù một tiếng, hai bên tỏa ra mây khói, ánh lửa đốt trời, phép tắc đan dệt, cốt văn bay lượn, thanh thế to lớn vô cùng, không gian nơi đó tựa như là một bức tranh đang bị xé toạc.
Thập Quan vương thần dung vô địch, dứt khoát thẳng thắn.
"Ngươi cũng đỡ lại một đòn nè!" Thạch Hạo thấy thế thì bay vút lên trên trời, nắm đấm to như chiếc lò lớn, pháp lực cuồn cuộn tỏa ra ánh sáng thần thánh kinh khủng.
Hắn cũng muốn ước lượng xem Thập Quan vương mạnh tới mức nào, tuy rằng vừa đỡ một đòn lúc nãy thế nhưng cũng không cách nào đoán thực lực được cạn hay sâu.
"Được!"
Thập Quan vương hét lớn, sau lưng phát sáng, ánh lành tỏa ra, một chiếc đuôi rồng khổng lồ hóa thành rồi chém mạnh về phía Thạch Hạo.
Lại là bảo thuật Chân long!
Hơn nữa uy lực cực kỳ mạnh mẽ, chính là Chân long vẫy đuôi, là một môn đại thần thông chỉ có hơn chứ không hề kém Long quyền, năm đó một chiêu Chân long vẫy đuôi này đã khiến cho rất nhiều cường giả ôm hận bỏ mạng.
"Ầm!"
Cuộc chiến kinh hãi thế gian, nắm đấm của Thạch Hạo chạm phải đuôi rồng liền tỏa ra thần mang vô tận, tựa như là hàng vạn luồng kiếm khí chém phá trời xanh!
Mạnh mẽ tuyệt thế, phàm là Chân Thần không ai không sợ hãi, loại khí tức này lan tràn khiến tim mật người người run rẩy, làm sao đỡ nổi chứ?
Ầm!
Không gian không ngừng nổ tung, khí hỗn độn tràn ngập xung quanh hai người đồng thời nhanh chóng bao phủ xung quanh.
Bên cạnh là muôn vàn đạo tắc, vạn tia ráng lành chiếu khắp trời cao, len lỏi theo cách vết rách không gian lao ra khỏi võ đài. May là mọi người giữ khoảng cách đủ xa nếu không tử thương sẽ là vô số.
Dù là vậy, có rất nhiều người ở nơi xa bị những gợn sóng chấn động này lan tới thì gần như bất tỉnh.
Đặc biệt, một vài mảnh vỡ pháp tắc lan tới những đỉnh núi thì ngay lập tức nổ tung, còn có một vài trường hợp bị nhấc bổng lên không trung rồi mới nổ thành tro bụi.
Cảnh tượng thế này khiến mọi người sợ hãi, lạnh toát cả người, những lời thán phục đều nghẹn lại, chỉ vì bọn họ quá sợ hãi!
Tiếp đó, hai bên vẫn không có thu tay lại mà tiếp tục quyết đấu thêm mấy chục lần nữa!
Mà ở một phương khác, Ninh Xuyên cũng đang chiến với "Trích tiên", hai bên triển khai đại thần thông, chém giết kịch liệt.
"Trước kia ta suýt nữa gặp nạn ở Hung sào, thì ra là do ngươi!" Ninh Xuyên lên tiếng.
Hắn với bộ đồ trắng như tuyết, tóc bạc buông xõa, khí chất xuất chúng thế nhưng hiện giờ lại tỏa ra một luồng ý lạnh, trước kia thiếu chút nữa thì đã bỏ mạng trong hung xào.
Đây là một cái kết, giữa hai người có ân oán với nhau nên phải kết thúc bằng cuộc chiến đỉnh cao này.
Bọn họ cũng không phải là người phàm tục, mạnh mẽ siêu nhiên.
Phong thái của "Trích tiên" cũng rất tuyệt thế, không minh như tiên, công kích của hắn cũng không hề cứng rắn thế nhưng lại có thể quấy nhiễu gió trời, những nơi mà đạo tắc đi qua thì muôn vật đều bị tan rã!
Sự công kích của hắn không mang theo khói lửa thế nhưng lại đáng sợ vô biên, muôn vật đều bị diệt, không cách nào có thể chống đỡ.
"Ầm!"
Chớp mắt hai người đã công kích tới mười mấy chiêu, "Trích tiên" vọt sang bên, hai tay giang rộng, ngọn lửa hừng hực với màu sắc sặc sỡ đầy mê hoặc.
Phượng hoàng giang cánh!