Ninh Xuyên lên đài, không ai dám lên, trong nhất thời nơi đây yên lặng chẳng có chút tiếng động nào.
Vừa rồi lúc Cô Kiếm Vân lên đài thì chí ít cũng có mấy người ra tay, đặc biệt vào phút cuối hắn còn bị pháp khí Thiên Thần gây thương tích.
Hiện giờ, áo trắng Ninh Xuyên vừa tới lại khiến người khác nghẹt thở, không một ai dám đi khiêu chiến.
Chỉ một nháy mắt mà đã qua hai trăm trận, hắn vẫn bình tĩnh đứng đó, không một ai dám lên.
Trước nay chưa từng xảy ra, xưa nay rất hiếm thấy!
Ầm!
"Ồ, có người độ kiếp?"
Mọi người kinh ngạc, vào lúc này lại có người chọn cách độ kiếp, thật khiến người khác kinh ngạc.
"Là Trường Cung Diễn!"
"Tứ Quan vương độ kiếp rồi, quả nhiên là tuyệt diễm kinh tài, không biết có vượt được ải này không!"
Sau khi tin tức truyền tới thì mọi người giật mình.
Cùng lúc đó cũng có tin khác truyền tới, ở một tiểu thiên thế giới khác cũng có người đang độ kiếp, có người nghe thấy lôi âm kinh thế.
"Lại có một vài cường giả muốn chết rồi!" Có người thở dài.
Đây là sự thật, Lôi kiếp há lại dễ độ như thế, xúc tác thiên lôi một cách tuỳ tiện thì tất thành tro tàn!
Nhưng, phàm những ai dám làm thế thì đều là những vương giả mạnh mẽ nhất, là những quái thai cổ đại, người như vầy mà bỏ mạng thì một tổn thất đầy đáng tiếc.
Cho nên mới khiến người người thở dài.
"Không có đạo hữu nào lên đài à?" Trên võ dài, Ninh Xuyên nhẹ nhàng nói, chẳng hề bị lôi âm lay chuyển.
Mà lúc này hắn lại nhìn về phía Thạch Hạo, giữa hai người nhất định phải có một trận chiến.
Nhưng, lúc này là thời khắc quan trọng của Thạch Hạo, thân thể màu vàng phát sáng đã lan dần tới hai gối, toàn bộ thân thể gần như hoá thành vàng óng cả.
Thần sắc của Thạch Hạo bình tĩnh liếc nhìn hắn và cũng không hề đình chỉ, nếu có một trận chiến thì phải chờ lúc hắn khôi phục hoàn toàn đã!
"Để ta chiến với ngươi một trận!"
Trận thứ hai trăm lẻ một, một người bay lên võ đài, tay cầm một thanh cốt đao chém về phía Ninh Xuyên, đây là một tên sinh linh đã đạt tới Chân Thần đại viên mãn, quả thật rất mạnh mẽ.
Thế nhưng, Ninh Xuyên chỉ là ấn tay một cái thì một luồng ánh sáng bay ra đánh nát thanh cốt đao này.
Hư không tản ra ánh sáng sáng rực tựa như pháo hoa, những mảnh xương bay tứ tung đồng thời bốc cháy rừng rực, một đòn này của Ninh Xuyên khiến người khác sợ hãi.
Nhưng, vào lúc này lại xảy ra kinh biến, thanh cốt đao kia tuy phá nát nhưng sinh linh kia vẫn bổ về phía trước chứ chẳng hề ngừng tay, hơn nữa hư không lại nổ tung cả lên.
"Cái gì, oai phong của Thiên Thần?!" Mọi người biến sắc, biến hoá này quá kỳ lạ.
Chỉ còn sót lại mỗi cán đao thế nhưng uy thế lại tăng mạnh?
"Vô Ảnh đao!" Có người kinh sợ nói, đây là một bí bảo, là pháp khí Thiên Thần đầy đáng sợ.
Loại đao này không cách nào thấy được thân đao, nó có thể ẩn trong hư không, là một ma binh dùng cho ám sát, khó lòng phòng bị được.
Người này làm sao lại có pháp khí Thiên Thần? Tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt.
"Pháp khí Thiên Thần không cách nào mang vào Tiên cổ được, mà binh khí của dân bản địa cũng không cách nào lại gần võ đài, hẳn là đã đạt được từ nơi nào đó, chuyện gì đã xảy ra?"
Trước đây, Cô Kiếm Vân cũng đã gặp phải một lần, lúc này lại xuất hiện thêm một thanh pháp khí Thiên Thần nên khiến mọi người ngạc nhiên và khó hiểu.
Hư không nổ vang, thanh Vô Ảnh đao kia quá mức sắc bén, hư không nát tan!
Pháp tắc Thiên Thần đan dệt, thần lực kinh khủng bao phủ dù là Ninh Xuyên cũng phải biến sắc vội vàng ránh né, hắn sớm biến mất tại chỗ rồi xuất hiện ở một phương khác.