Năm trăm trận, một người sắp chết thế nhưng một hơi đánh thắng năm trăm trận, dù là một đám thiên tài cũng khó mà tiếp nhận được.
Tình trạng như vầy phải ngăn chặn ngay, chư hùng đứng ngồi không yên, cứ vậy thì toà võ đài cổ thần bí này có thể sẽ nhận định Hoang sẽ là người giành chiến thắng cuối cùng!
Nhưng mà, điều làm cho mọi người không rõ nhất chính là, Cô Kiếm Vân chẳng hề có động thái gì, vẫn chưa hề ra trận
Cũng từng có người đi hỏi thì hắn vẫn nói câu nói kia, không chiến đấu với kẻ chết, không hề đặt Hoang trong lòng.
Thế nhưng, những người khác lại đứng ngồi chẳng yên, có người to nhỏ cho rằng Cô Kiếm Vân hơn nửa là kiêng kỵ Hoang nên mới không dám lên đài.
"Chúng ta ra tay thôi, phải tiêu hao đi tinh huyết của Hoang, làm cho hắn chết càng sớm thì lòng người mới an tâm được!" Có người âm thầm bàn luận.
"Ha ha, trạng thái của Hoang rất tệ, chủ yếu là Cô Kiếm Vân vẫn đang nghỉ ngơi dưỡng sức hóng liều mạng với Hoang!"
"Lẽ ra là nên như vậy!"
...
Những người này đang lên kế hoạch đưa thủ hạ mình lên đài, chi ra món đồ lớn để mời cao thủ đi khiêu chiến hòng tiêu hao tinh lực của Thạch Hạo.
Những cao thủ này, có kỳ tài của ba ngàn châu và cũng có dân bản địa của Tiên cổ, tất cả nhân thủ này đều được dùng thiên tài địa bảo để trả công hòng lên đài chiến với Thạch Hạo. Ví như Ngân Khôn của bộ tộc Ngân Huyết ma thụ từng bị Thạch Hạo đánh tả tơi và ném khỏi Hồn đảo lúc ở Bát Tí Hồn tộc, kẻ này vô cùng tức giận và oán độc nhìn chằm chằm Thạch Hạo nên đã mời người đi đối phó hắn.
Trận thứ năm trăm lẻ một bắt đầu, chiến đấu rất kịch liệt.
Thân thể của Thạch Hạo lung lay, việc tu hành của hắn đã tới thời khắc mấu chốt, pháp của Liễu Thần đã được hắn hiểu rõ và đang trong quá trình lột xác kịch liệt nhất, thiêu đốt tự bản thân mình và chờ đợi thành công.
Chính xác, việc này rất nguy hiểm, sơ sẩy một cái là vạn kiếp bất phục, đặc biệt hắn còn đang quyết đấu với kẻ khác nên càng gian nan hơn.
Hết trận chiến này tới trận chiến khác, khi tiến hành tới trận thứ năm trăm sáu mươi bảy thì Thạch Hạo hơi chút sơ ý nên bả vai đau nhói, bị trúng tên của một cường giả.
Tuy rằng mũi tên đó vừa đâm vào có nửa tấc thì đã bị chấn nát thế nhưng đây lại là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm, tình trạng của hắn đã rơi xuống điểm thấp nhất!
"Xoẹt!"
Thạch Hạo hít sâu một hơi, phía sau hiện lên một thanh kiếm bằng lông chim vô cùng to lớn, kim quang bùng phát chói mắt, đây là sự thể hiện của pháp môn Côn Bằng.
Chỉ đúng một đòn bằng thanh kiếm từ lông này thì hắn đã chém người kia thành hai nửa, máu tươi bắn lên cao.
Sau khi tiến vào trận thứ năm trăm, tuy rằng chiến thắng đối thủ thế nhưng rất ít khi sát sinh, đều bị đối thủ bỏ chạy vì thân thể của hắn quá yếu, không muốn lãng phí tinh lực để diệt địch.
Nhưng hiện tại, mạnh mẽ vận chuyển tinh khí để g**t ch*t kẻ này cũng chỉ vì hắn làm tổn thương tới bả vai của mình.
Đây tuy rằng có chút chấn nhiếp thế nhưng vẫn khó có thể che đi chân tướng về sự suy yếu của hắn.
Trong mắt của rất nhiều người đều loé lên ánh sáng, tinh quang tăng mạnh, cơ hội đã tới thật rồi, lần đầu tiên Hoang bị thương, lần này có thể sẽ đánh gục được hắn.
"Lên, phải đánh trọng thương hắn, đánh hắn rớt xuống đài như đá một con chó đã chết vậy đó!" Ngân Khôn cắn răng, vẫn là ra giá cực cao để nhờ tiên tài của ngoại giới ra tay.