"Ta sẽ không chiến với ngươi đâu!" Cô Kiếm Vân trả lời rất đơn giản và cũng rất dứt khoát về việc không ra tay của mình.
Cường giả thuộc đời này dám lên tiếng nói giết Thạch Hạo cũng chẳng có mấy ai, oai phong của hắn đã tạo nên cơn chấn động không nhỏ cho sinh linh khắp mười phương.
"Đạo hữu có hơi bất cẩn, nói nhầm không vậy?" Bên cạnh có người nhỏ giọng hỏi, hiện nay Cô Kiếm Vân có uy thế cực thịnh, ngoại trừ Thạch Hạo ra thì chỉ có mình hắn độ kiếp thành công, tuyệt đối là một trong vài vương giả mạnh mẽ nhất.
"Hắn đang tu sửa một pháp môn nên tổn thương tới bản nguyên của đại đạo, tình trạng đã tới giai đoạn cuối, sống cũng chẳng được lâu nữa." Cô Kiếm Vân nói, đây cũng xem coi như là lời giải thích.
"Cái gì?!" Tất cả mọi người đều khiếp sợ, Hoang trọng thương sắp chết, không còn sống bao lâu nữa?
Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người, nên biết, danh tiếng của ai nổi nhất hiện giờ, chắc chắn là Hoang, thế nhưng giờ lại tổn thương căn cơ đại đạo và có thể sẽ chết.
Thời khắc này, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Thạch Hạo trên võ đài, có vài vương giả của cổ đại cá biệt tu thành Thiên nhãn cũng quan sát cơ thể của hắn.
"Chính xác, Cô Kiếm Vân đạo huynh nói có lý, Hoang gặp nguy rồi, tinh lực héo tàn, hơn nữa bản nguyên lại đang bốc cháy không cách nào ngăn cản được, đang từ từ đi về phía suy yếu!:
Hiện giờ, quái thai cổ đại cũng không còn nhiều, bất luận là ai thì cũng là kỳ tài tuyệt thế, đã từng vô địch một đời, lúc này có người nói ra dự đoán tán đồng với ý kiến của Cô Kiếm Vân.
Thời khắc này, cách nhìn của mọi người về Thạch Hạo đã thay đổi, không còn kính nể mà thay vào đó là vẻ nuối tiếc, cũng có người hả hê vui sướng.
Là pháp môn gì mà lại gây thương tổn tới căn cơ đại đạo, đốt cháy bản nguyên, quá kinh khủng.
"Đáng tiếc mà, Hoang nghịch thiên là thế nhưng khả năng sẽ chết sớm, rất giống với những người kia của cổ đại, vì yêu nghiệt quá mức nên trời cao không dung, cuối cùng phải chết trẻ mà."
Mọi người đều tán đồng với lời này, trời ghét anh tài, đây là lời giải thích tốt nhất.
"Ha ha ha..." Xa xa có người cười lớn, quả thật không cách nào kìm nén được nữa, chính xác, đó chính là cừu địch của Thạch Hạo, những người đối đầu đều mừng rỡ không thôi.
Hoang của hiện tại thì bọn họ không cách nào ngăn cản được, ngoại trừ Thập Quan vương, "Trích tiên", Ninh Xuyên ra thì ai là đối thủ của hắn? Thế nhưng, ba người kia có thể đều đã bị sấm sét đánh cho chết rồi.
Hiện giờ, toàn bộ địch thủ đều sợ hãi, không một ai có thể địch lại Thạch Hạo, nhưng lại không hề nghĩ ra loại biến cố này sẽ phát sinh, như vậy thì làm sao bọn họ không vui mừng chứ!
Nếu là người khác nói thì cũng không nói làm gì, cũng sẽ chẳng có mấy ai tin tưởng thế nhưng Cô Kiếm Vân là người nào, chính là vương giả mạnh mẽ chỉ đứng sau Thạch Hạo và đã vượt qua thiên kiếp!
Ngoài ra, còn có một vài vương giả cổ đại khác cũng đồng ý cho nên khiến mọi người bàn tán xôn xao. Đồng thời, việc đã rõ như ban ngày, tất cả mọi người đều nhìn thấy vấn đề trên cơ thể của Thạch Hạo, hắn vốn gần như đã vô địch, khí thôn sơn hà thế nhưng khi quét ngang các đối thủ thì chẳng hề sướng vui gì mà chỉ ngồi xếp bằng ngơi đó, chỉ bị động nghênh chiến, tất cả đã đủ để chứng minh tất cả rồi.
Nơi đây sục sôi, một thiếu niên có thần tư ngút trời lại chuẩn bị chết, việc này khiến nhiều người cảm thấy như đang mơ.
Thạch Hạo rất bình thản, nói: "Ta sống không còn lâu nữa? Tất cả mọi người đều chết cả, dù là mấy kỷ nguyên trước đây, thế nhưng ta chắc chắn vẫn sẽ sống trên đời này."
Lời này vừa ra thì liền làm cho mọi người ngây dại, là tự phụ hay là liều lĩnh?