Trận thứ chín mươi lăm, một con Chu Yếm lên đài, nó cao một trượng, cơ bắp cuồn cuộn, da lông sáng rực, sở hữu sức bộc phá vô cùng lớn.
Nó hoàn toàn khác với tên Bóng Lông mập ú núc ở Thạch thôn, thân thể cường tráng, đầu bạc chân đỏ, bộ lông đỏ dài cả thước trông rất hung mãnh.
Hai tay của nó buông dài tới tận đất, hùng dũng vô cùng.
"Gào..."
Âm thanh rống lớn tràn đầy sức mạnh tàn bạo, Chu Yếm bay vút lên trời khiến hư không đều nứt ra, đây là một tên Chân Thần đầy mạnh mẽ.
"Chu Yếm vương, tiếng tăm lừng lẫy trong sơ đại, chưa hề bại bao giờ!" Có người nhỏ giọng nói.
Mọi người căng thẳng quan sát trận chiến này, ai cũng biết, thân thể của Thạch Hạo đã gặp phải vấn đề nghiêm trọng, rất có thể sẽ tự chết ngay trên sân đấu kia.
Hiện nay có nhiều cao thủ liên chiến đấu với hắn như vậy thì chắc chắn thương thế kia lại càng chuyển biến xấu hơn, sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
"Ầm!"
Sức mạnh của Chu Yếm vô cùng kinh khủng, sau khi bậc nhảy lên thì tung một cước về phía Thạch Hạo, một cước này đủ đá nát núi cao, toàn bộ thân thể của nó phát sáng, bộ lông dựng đứng, hung cuồng vô cùng.
Hư không đều nổ vang!
Thạch Hạo ngồi xếp bằng trên mặt đất, tinh lực bên ngoài không ngừng bốc cháy tựa như là thánh hoả vàng rực chiếu sáng cả một vùng, hắn như là Chân Tiên niết bàn, dáng vẻ đầy trang nghiêm.
Rầm!
Hắn giơ tay, một quyền đánh về không trung đỡ lấy bàn chân của Chu Yếm đang đánh tới, cách không một đòn, hai bên phát ra phù văn lấp lánh, bùng phát tiếng vang kinh thiên động địa.
Thân thể của Thạch Hạo khẽ rung, bản thân gặp phải vấn đề quá nghiêm trọng thế nhưng Chu Yếm lại càng khó chịu hơn, bàn chân của nó đã biến hình, vết rách chằng chịt, máu tươi ứa ra. Nó nhảy mạnh lên một cái tựa như gặp phải ma, cả cẳng chân đều co giật, thân thể đều run rẩy.
Chu Yếm dựa vào sức mạnh để nổi tiếng, để nổi danh trên thế gian, rất khó để đối phó, chỉ xếp sau Thập Hung. Thế nhưng, lần này nó lại còn kém cả Hoang đang bị thương.
"A!"
Chu Yếm hét lớn, chỉ trong nháy mắt thân thể đã biến lớn, đây chính là pháp tướng của nó có chiều cao tới ngàn trượng, đồng thời cũng sử dụng tới đại thần thông Ba đầu sáu tay, sáu cánh tay cùng kết ấn và trấn áp về phía Thạch Hạo.
Hư không nứt toác, lực công kích của Chu Yếm kinh người tới lạ thường, pháp ấn Ma viên có uy năng to lớn khiến người khác cảm thấy khó thở, nếu là tu sĩ bình thường khác thì đã bị đập thành bánh thịt rồi, dù là sơ đại cũng khó lòng chống đỡ.
Thế nhưng, trong lúc Thạch Hạo giơ tay thì những bông liễu dập dìu, những thứ này không phải màu trắng mà thay vào đó là vàng kim rơi lên trên người của nó, lập tức tiếng kêu thảm thiết vang khắp.
Những bông liễu này ngay lập tức đâm rễ nứt chồi và trói chặt nó lại!
"Biến!"
Chu Yếm hét lên, thân thể ngàn trượng nhanh chóng nhỏ lại, nó hoá thành một con muỗi rồi ra sức đập cánh bỏ chạy.
Thạch Hạo vẫn ngồi nơi đó, một bàn tay vung tới, ầm, con muỗi mà Chu Yếm hoá thành liền bị giam cầm và hiện ra nguyên hình, xương cốt gãy lìa, cả người văng ngược ra sau.
"Xoẹt!"
Trong nháy mắt, Thạch Hạo đánh ra một luồng kiếm khí xuyên thủng thân thể khiến nó kêu thảm thiết không thôi, máu me chảy xối xả, lảo đão rời khỏi nơi đây, thiếu chút nữa thì đã nằm lại tên võ đài này rồi.