Thạch Hạo vừa xuất hiện thì mười phương đều chú ý!
Sau khi hắn được Thiên Thần của mấy tộc mời chào thì rất ít khi xuất hiện, nhiều người đều nghe qua danh tiếng của hắn thế nhưng cũng chưa từng thấy chân thân lần nào cả.
"Đó là Hoang hả, cũng chỉ là một thiếu niên nhanh nhẹn chứ làm gì có vẻ là một người tạo nên chiến tích huy hoàng, vượt qua thiên kiếp mạnh nhất chứ, việc này chắc chắn sẽ được ghi lại trong sử sách!"
Rất nhiều người bàn tán, cái tên Hoang này được rất nhiều người nhắc tới, cứ như sấm nổ bên tai, tiếng tăm rất lớn, thế nhưng người từng gặp qua hắn cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi.
Hôm nay, chân thân hắn xuất hiện nên đã tạo nên chấn động không hề nhỏ.
Trước đây không lâu, hắn từng phá tan thần thoại và độ kiếp thành công, đồng thời làm cho bảy đại Thiên Thần bỏ mạng, thật sự vô cùng chấn kinh, trở thành tiểu điểm trong các buổi trò chuyện của các tộc.
Với loại chiến tích cùng với hành động vĩ đại huy hoàng như kia thì dù đi tới đâu cũng sẽ trở thành nhân vật trung tâm, không muốn người khác chú ý cũng không được!
"Quả là anh hùng xuất thiếu niên mà, hắn còn trẻ hơn cả so với tưởng tượng của ta, không biết hắn tu hành ra sao nhỉ, nên biết, hắn không phải là quái thai cổ đại, chưa hề tích lũy qua các đời, mà chỉ quật khởi ngay trong đời này!"
Có người thán phục, dù là cừu địch thì cũng thầm nể phục, Thạch Hạo quét ngang địch thủ, đánh đâu thắng đó, là một kỳ tài trên con đường tu hành này, dù cổ kim cũng hiếm thấy.
"Trong lịch sử cũng không phải là không có ai, thế nhưng đa số đều chết trẻ, cũng chỉ có số ít như Ninh Xuyên, Thập Quan vương sống cùng thế gian mà thôi, nhưng đáng tiếc là đám người này hình như bị chết cả rồi."
Mọi người thở dài, chỉ cần hoang không chết sớm thì tương tai của hắn không cách nào tưởng tượng, thành tựu không cách nào do lường được..
Một đời ngút trời, ngạo thị cao thủ cùng thế hệ, đây là một truyền kỳ, là một vương giả tuổi trẻ chân chính có thể đại chiến với toàn bộ thiên tài cùng đời!
"Haizz, ai cũng nói Hoang tu vi rất lợi hại, thì ra vẻ đẹp trai cũng chẳng hề kém!" Nơi đây có rất nhiều thiếu nữ đang đắm đuối nhìn ngắm Hoang.
"Ố kìa, vừa nãy hắn liếc mắt nhìn ta đó, hi hi."
"Đừng có ảo tưởng nữa được không, họ là đang quan sát võ đài, cũng chẳng hề chú ý tới ngươi đâu. Trừ phi là Long nữ, Ma nữ thì may ra, chứ người khác khó mà hấp dẫn được sự chú ý của hắn."
Một vài thiếu nữ chuyện trò, cặp mắt đẹp lóe lên ánh sáng kì lạ trêu chọc lẫn nhau, cười nói vô cùng vui tươi.
Đương nhiên, những người lòng mang địch ý cũng chẳng phải là số ít thế nhưng không ai dám biểu lộ ra ngoài. Bởi vì chiến tích của Hoang quá đáng sợ, chém liên tục đám quái thai cổ đại Đọa Thần tử, Quân Đạo, Cổ Thánh tử, thật sự bọn họ rất sợ.
Thạch Hạo lòng chẳng thể bình tĩnh nhìn về trước, tiến vào Tiên cổ này đã được mấy năm, giờ hắn đã hai mươi tuổi, nếu so với trước kia thì thời gian cũng quá ngắn, chưa gì đã phải quyết chiến rồi.
Võ đài ấy rất to lớn, những dấu vết năm tháng đầy rẫy bên trên thế nhưng vẫn chẳng hề bị hủy diệt, đứng sừng sững trong hư không. Đó chính là sân khấu để cho các chí tôn trẻ tuổi tranh bá!
Thạch Hạo cũng không có lên đài ngay lập tức mà bắt đầu ngồi xếp bằng rồi quan sát nơi đó.
"Đáng tiếc, người của đi địa Tiên cổ như ta không cách nào đi lên được, nếu không thì cũng phải tham dự một lần cho biết cảm giác nó ra sao!" Có dân bản địa tỏ vẻ tiếc nuối.
"Ai dám đánh với ta một trận?" Trên võ đài, Địa ngục khuyển ba đầu gầm lớn, nó cũng không hề biết Thạch Hạo đã đến nên vẫn la hét rất hăng.
Không ít người đều quay đầu nhìn về phía Thạch Hạo, thế nhưng lại phát hiện hắn rất bình tĩnh, không hề có hành động gì cả.
"Ồ, các ngươi có nhận ra rằng khí sắc của Hoang có gì đó là lạ, hắn gầy hơn rất nhiều, da dẻ cũng chẳng còn hồng hào gì nữa." Có người kinh ngạc, lúc trước cũng cảm thấy thế nhưng không suy nghĩ nhiều, là ai đã đánh trọng thương hắn chứ?
Nơi đây trở nên náo động, con mắt của không ít cường giả đều căng tròn, rất có thể đây là một cơ hội, Hoang khả năng là đã gặp phải chuyện gì đó bất ngờ, nếu như không lên đài thì.... vô cùng hoàn hảo!
Mọi người đều quan sát hắn, rất lâu sau thì cũng chẳng hề thấy hắn đứng dậy, chưa hề có ý định lên đài tham chiến.
"Có ai muốn chiến với ta không?" Trên võ đài, Địa ngục khuyển ba đầu kinh ngạc vì chẳng hề có ai tiến lên, việc này làm nó hơi ngạc nhiên thế nhưng rất nhanh hiểu được, cũng không phải do đã chấn nhiếp cả quần hùng.