"Việc này... Chẳng lẽ, Tiên cổ sẽ nứt ra, chúng ta có thể đi vào trong?!"
Ngoại giới, tất cả mọi người đều chấn động, có mấy người còn run rẩy vì kích động, ai nấy cũng muốn ngửa mặt hét thật dài.
Việc này quá kinh người, Tiên cổ ẩn chứa tạo hóa lớn nhất trong cả thế gian này, ai có thể đoạt được thì có thể ngạo nghễ ở đỉnh cao nhất Vạn cổ, thực hiện việc siêu thoát chung cực.
Đáng tiếc là, tu sĩ vượt qua Tôn giả cảnh thì không cách nào đi vào, đây là một tiếc nuối vô cùng lớn, Giáo chủ bốn phía, Thiên Thần mười phương chỉ có thể nhìn chứ không thể lại gần.
Hiện giờ có thể có một vết rách mờ nhạt đang mở ra trong khu vực không người kia, có thể đó sẽ là một cơ hội hiếm hoi đang tới!
"Xoẹt!"
Có người ra tay, đó là một chiếc chuông Minh nguyệt được mạ vàng đang ngân vang, thứ này được một lớp tiên kim sáng rực quấn quanh.
Chiếc chuông vừa xuất hiện thì bầu trời nứt ra, uy lực mạnh tới mức dù là Thiên Thần cũng sợ hãi, sức mạnh này đủ nghiền ép một đám cao thủ cấp Thiên.
Chính xác, có Giáo chủ xuất thủ đánh nứt ra vết rách hòng xông vào Tiên cổ.
"Boong!"
Nhưng việc làm người khác giạt mình lại xảy ra, một luồng pháp tắc thần bí từ trong vết rách mờ nhạt kia tản ra rồi đánh văng chiếc chuông Minh nguyệt đó.
Nên biết, dù là bầu trời cũng bị âm thanh vang vọng của chiếc chuông này đánh nứt, thế nhưng khu vực dày đặc vết rạn này tại sao lại vững chắc như thế, lại còn có thể đánh bay binh khí của Giáo chủ.
Chuyện đáng sợ vẫn còn ở phía sau, vết nứt kia phát sáng, pháp tắc kinh khủng lan tràn đánh tiếp về phía chiếc chuông này.
"Rắc!"
Tiếng vỡ nát truyền tới, chiếc chuông Minh nguyệt đã bị tổn hại!
Bên ngoài chiếc chuông này được tráng mỏng một lớp ánh sáng tiên kim, tuy rằng với một lượng rất nhỏ thế nhưng lại là tiên liệu vô giá, lúc này cũng không hề bị hao tổn gì cả, chỉ là thành chuông ở bên trong mới xuất hiện vết nứt vô cùng đáng sợ!
Ở thượng giới này, những binh khí được thêm vào tiên kim dù chỉ một lượng rất nhỏ thì cũng đã là bảo cụ tuyệt thế, toàn bộ Giáo chủ cũng chẳng có mấy ai sở hữu được.
Thế nhưng, chiếc chuông Minh nguyệt này lại bị hủy nên khiến lòng người đau đớn, quá đáng tiếc mà.
Cũng chính vì thế mà tất cả mọi người cảnh giác hơn, Tiên cổ cũng không phải dễ tiến vào, dù cho hiện giờ có xuất hiện vết rách thì cũng rất khó mở ra hoàn toàn.
Ầm!
Lại có Giáo chủ xuất thủ thế nhưng cũng chẳng hề tế bảo cụ vì lo sợ sẽ bị hủy diệt, mà chỉ thi triển một môn đại thần thông.
Vết rách kia chẳng hề suy chuyển mà tạo nên một đám sương mù hóa giải bảo thuật của hắn, đồng thời một lực phẩn chấn cực mạnh đánh trả về hắn.
Hắn né tránh thế nhưng núi sông đằng sau chớp mắt hóa thành tro bụi, ngọn núi to lớn hóa thành bụi phấn, toàn bộ thần linh đều sợ hãi.
"Chư vị, chúng ta cùng liên thủ nào!" Có Giáo chủ hét lớn.
Bọn họ nắm giữ sự hưng suy của thượng giới, là một nhóm sinh linh có thực lực mạnh mẽ nhất, hiện giờ Tiên cổ lại xuất hiện vấn đề và có khả năng tiến vào được thì làm sao không động tâm chứ.
"Chúng ta giáo hóa vạn dân, tuân theo khí vận thiên địa, lẽ ra cũng phải nên tham dự vào mới đúng, chư vị đạo huynh, cùng nhau xuất thủ nào!" Có người hưởng ứng.