Hung sào vắng lặng, chẳng hề thấy "Trích tiên" đi ra.
Di tích này chẳng hề có chút tiếng động nào, Ninh Xuyên thì biến mất khỏi thế gian, chẳng hề thấy tăm hơi.
Tử Vong hải, sóng lớn ầm ầm, hồn ảnh trùng điệp, ác quỷ vô biên, Thập Quan vương khó tìm thấy.
...
Rất nhiều nơi trong Tiên cổ bùng phát lôi kiếp thế nhưng cũng chẳng hề thấy có ai bước ra khỏi những cấm địa này, tử khí âm u tựa như rơi vào trong vẻ quạnh hiu.
Việc này càng khiến người khác khiếp sợ hơn, chẳng lẽ những người này đều chết cả?
Nếu không thì sao lại yên tĩnh như thế, chẳng hề có chút tiếng động nào.
Không ai dám xông vào, bất kể là Hung sào hay là Tử Vong hải, đây đều là những cấm khu đáng sợ, từng có Thiên Thần rơi máu, người thường không ai dám tùy tiện đi vào.
Nơi đây trở nên bí ẩn, tạm thời không ai có thể biết được bên trong phát sinh chuyện gì!
Nếu như những người này chết hết thì chẳng phải sẽ không có ai có thể độ kiếp thành công, dù gì những người này mới có tư cách quyết đấu với Thạch Hạo trong Tiên cổ này.
"Thôi xong, ta thấy "Trích tiên" của Hung sào rơi vãi máu tươi, ngã nhào xuống dưới, cả tiểu thế giới đó đều được rọi sáng, toàn bộ di tích đó đều sáng óng như sao trời, ta thấy hắn bị đánh nát thân thể và ngã xuống." Rất nhanh có người lên tiếng nói Ninh Xuyên đã chết.
"Nếu thế thì đều chết hết cả rồi, Thập Quan vương cũng bị lôi kiếp xuyên thủng mi tâm, cả thân thể chìm trong Tử Vong hải, một anh linh trong biển kia từng thấy qua."
Tin tức thế này vừa ra liền khiến cả Tiên cổ như gặp phải động đất.
Đều đã chết hết? Lẽ nào vì võ đài sắp hiện ra nên mới nóng lòng đột phá, muốn mượn lôi kiếp để bản thân đạt tới mức mạnh nhất, cho nên mới dẫn tới kết quả đáng sợ như này.
Toàn bộ Tiên cổ đều sục sôi, tất cả mọi người đều bàn luận.
Trong mấy ngày tiếp theo, tất cả các tiểu thế giới khác cũng không thể yên bình được.
Rõ ràng, Thạch Hạo cũng chẳng được yên thân, rất nhiều bộ lạc trước giờ vẫn yên lặng thì đã cử người tới tìm hắn, mong rằng ngày sau có thể nhận được Lôi Kiếp dịch.
Hiện giờ chỉ có hắn mới có hi vọng thu được bảo dịch kia.
Cổ điện tiếp đón hùng vĩ, mái ngói vàng óng sáng rực, từ xa nhìn tới trông có vẻ to lớn vô cùng.
Ở bên cạnh, võ đài kia càng ngày càng rõ ràng hơn, nói chung lại vẫn kém một chút nữa, vẫn không hoàn toàn hiện ra trong thế giới này.
Thế nhưng, tất cả mọi người đều biết, không lâu nữa thì nó sẽ hoàn toàn hiện ra.
Tổ địa Tế linh, mấy ngày gần đây Thạch Hạo đều tu hành, tuy rằng không có đi ra ngoài thế nhưng vẫn quan tâm tới tin tức về tòa võ đài kia, chờ đợi ngày mà thứ này chính thức hiện ra!
"Báo, có cường giả của bộ tộc Ngân Huyết ma thụ tới chơi!"
Ngày đó, có người của Bát Tí Hồn tộc tới bẩm báo, có người của một bộ tộc vô cùng mạnh mẽ tới chào hỏi, việc này làm cho cả Hồn đảo chấn kinh.
Bởi vì, tất cả mọi người đều biết bộ tộc Ngân Huyết ma thụ kia đáng sợ tới cỡ nào, đó là một thánh địa vô cùng đáng sợ trong Tiên cổ, được cho là một trong những bộ lạc mạnh mẽ nhất.
Đặc biệt hơn, bộ tộc này cũng không phải rất hòa thuận với Hồn đảo, trước kia từng xảy ra một vài tranh cãi.
Sau đó không lâu thì Thạch Hạo được mời từ cổ địa Tế linh tới Hồn đảo, bởi vì người tới lại muốn gặp hắn, dù là tu sĩ của Hồn đảo cũng không dám giấu diếm, không cho hai bên gặp mặt.
Tổng cộng có ba sinh linh đều mặc áo bào bạc, tinh khí tỏa ra cứ như những ngọn lửa trắng đang bốc cháy đầy đáng sợ.
Trong đó có hai người trung niên đều là Thiên Thần, một nam một nữ, tinh lực cuồn cuộn, thân thể tựa như là mặt trời đang tỏa nắng.
Còn lại là một người thanh niên đang nở nụ cười ôn hòa, tinh thần phấn chấn, khí chất xuất chúng và bất phàm vô cùng.