Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hồn đảo, trên không trung là những áng mây xanh ngắt, khí lành lưu chuyển, trông an lành và thần thánh vô cùng.
Đây chính là bảo địa của Bát Tí Hồn tộc ở bên ngoài của tổ địa Tế linh, hôm nay có rất nhiều người xuất hiện và vô cùng náo nhiệt.
"Đa tạ sự tiếp đãi của các vị tiền bối, chỉ cần ta không chết, có thể sống tiếp thì nhất định sẽ lại độ kiếp, sẽ vì mọi người mà lấy từng bình Lôi Kiếp dịch!" Thạch Hạo vỗ ngực đảm bảo.
"Tiểu đạo hữu quả đúng là rồng phượng trong loài người, rất nhanh sẽ một bước lên trời, chúng ta xin cảm ơn trước, và sẽ chờ đợi tới ngày đó!" Thiên Thần của Nhai Tí tộc nói.
Rời khỏi tổ địa Tế linh thì tất cả mọi người tiến tới cấm địa của Hồn tộc để nâng ly cạn chén, cũng coi như là làm lễ tẩy trần cho Thạch Hạo, ăn mừng việc độ kiếp thành công lần này.
Rõ ràng, Thạch Hạo là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay, cả một đám Thiên Thần đều ngồi chung mâm và đầy khách sáo nâng ly với hắn.
Trong lòng mấy người thầm nhủ, Hoang tuyệt đối không thể chết, tuyệt đối không được xảy ra bất ngờ gì, bởi vì đây chính là nhánh cỏ cứu mạng cuối cùng của bọn họ.
Thế nhưng, cũng có người thầm oán, tên nhóc này quá gian xảo, trước kia chắc chắn biết được Lôi Kiếp dịch có thể hóa giải nguyền rủa thế nhưng lại không hề quý trọng, trong lôi vân kia hắn tựa như cá voi uống nước vậy. Đồng thời, sau khi rời đi còn tặng hết người này tơi người khác, ngay cả đám Trường Cung Diễn, Thỏ nhỏ, kể cả một cục đá cũng được uống một ly, quá đáng ghét!
Đây không chỉ là hoang phí mà còn là phạm tội, đám dân bản địa lúc này nhớ lại thì cặp mắt đều đỏ ửng, quá tức, tức đến mức không cách nào ngửa mặt hét dài.
Bọn họ biết, Hoang là muốn tự vệ, là đầu cơ kiếm lợi, là muốn toàn bộ Thiên Thần phải liều mạng để bảo vệ hắn.
Bởi vì, nếu như tất cả mọi người đều bảo vệ hắn thì hắn sẽ có cơ hội độ kiếp lần thứ hai!
Hồn đảo rất lớn, lơ lững ở không trung, trời quang mây tạnh, bên trên có ngọn núi xinh đẹp, có thần tuyền chảy róc rách, xung quanh là chim thần lượn lờ, mây mù lan tỏa.
Đám Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, Tuyết Lâm, Long Nữ cũng đã tới, tất cả đều được thơm lây từ Thạch Hạo nên mới may mắn tiến vào trong cổ đảo thần thánh này.
"Nhiều dược thảo quá!" Thỏ nhỏ nhìn chằm chằm vườn thuốc ở nơi xa với dáng vẻ tham lam.
"Ha ha, tiểu cổ nương, nếu như ngươi cần thì ta sẽ hái cho một vài cây mà dùng." Ông lão của Bát Tí Hồn tộc cười híp mắt đầy hiền từ nói.
"Thật sao, con cũng không có lấy cả cây đâu, mỗi cây chỉ cần nửa chiếc là là được rồi!" Thỏ nhỏ mừng rỡ nhảy dựng lên ôm chặt lấy cánh tay của Thiên Thần Bát Tí Hồn tộc, đồng thời gọi "gia gia" đầy thân thiết không thôi.
"Việc nhỏ!" Thiên Thần của Bát Tí Hồn tộc vung tay sai người khác dẫn nàng đi hái.
Nhưng, không lâu sau bên trong vườn thuốc cổ của Hồn tộc truyền tới tiếng kêu thảm thiết.
"Sao thế?"! Tất cả mọi người đều quay đầu lại.
Một cây thần dược đang chạy trốn hết bên này tới bên khác.
Thần dược!
Rất nhiều người nhìn chằm chằm, nó đang bị một con thỏ cắn lấy một góc nhỏ nơi lá.
Phàm là thần dược thì đều đã thành tinh và có linh tính, có thể chạy trốn khăp núi sông, vô cùng yêu nghiệt.