Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Lại là nó!" Thạch Hạo thì thầm, hắn đã đoán ra được, đó chính là chiếc đỉnh cổ mơ hồ từng nhìn thấy ở dưới Hắc uyên thuộc Táng giới, và hắn cũng biết, thứ mà mình thấy được ngày đó cũng chỉ là dấu ấn còn sót lại mà thôi.
Một chiếc đỉnh lớn dính đầy máu có ba chân hai tai, được mẫu khí vờn quanh, trong miệng đỉnh là vô vàn hỗn độn, không biết lai lịch ra sao?
Mỗi khi Thạch Hạo nghĩ lại là trong lòng đều bồn chồn sợ hãi, người kia có lai lịch ra sao, có quá nhiều thứ không thể đoán được.
Nhưng, việc hắn kích động nhất vào lúc này chính là được nhìn thấy lại Liễu Thần, mặc dù hắn biết đây không phải là chân thân thế nhưng nỗi lòng vẫn khó mà bình tĩnh được.
Hắn muốn biết rất nhiều chuyện, muốn biết kỷ nguyên có Tiên kia.
"Ngươi đã tới chậm rồi, ta cũng chỉ là một cành cây và không còn tồn tại lâu được nữa, không thể giúp gì được ngươi." Liễu Thần vàng này lên tiếng.
Lúc này, cành cây này chạm vào cánh tay của Thạch Hạo và nhìn thấy một Liễu Thần khác, đây là do Thạch Hạo cố ý tạo ra hòng kể rõ mọi chuyện ở bên ngoài.
"Tại sao?" Thạch Hạo không hiểu.
"Ta chỉ là một cành cây, ký ức vốn chẳng hề đầy đủ, không phải là chân thân. Ngoài ra, ta cũng đã vận dụng sức mạnh vượt quá cực hạn của mình nên phải tan theo mây gió." Liễu thụ lắc đầu.
Nó không phải là chân thân mà chỉ là một cành cây, có thể sống trước miếu cổ này lâu như vậy đã coi như là kỳ tích rồi.
"Vận dụng sức mạnh vượt quá cực hạn?" Thạch Hạo ngờ vực.
"Có thể là do lần trước gặp người kia." Liễu thụ nói.
"Người kia có lai lịch như thế nào, là người ra sao, bí mật như nào?" Thạch Hạo cũng rất muốn biết nên dồn dập hỏi thăm.
"Họ Diệp, đã rời khỏi di địa Tiên cổ." Liễu thụ nói, đồng thời cũng nói cho hắn biết mình chỉ nhớ một cái tên như thế, hơn nữa nhắc Thạch Hạo phải nhớ kỹ cái tên này.
"Có gì đặc biệt à, Liễu Thần, người vì sao không biết những chuyện khác, vả lại còn thận trọng căn dặn con như thế?" Thạch Hạo càng nghi ngờ hơn.
"Người kia không thuộc về quá khứ, chẳng thuộc về hiện tại, vì ra tay nên đã vượt quá cực hạn của ta, quấy nhiễu cùng ảnh hưởng quá nhiều." Liễu Thần nói.
Cũng chính bởi vì vậy mà đã vượt qua cực hạn của cành cây này, khiến cho bản thân mơ hồ không còn những ký ức rõ ràng nữa.
Thạch Hạo sợ hãi, chỉ ra tay đúng một lần mà lại có ảnh hưởng lớn như vậy, chuyện này... khó mà tin được!
"Ngươi kia tại sao lại tới đây, không biết người còn nhớ hay không?" Thạch Hạo hỏi.
"Quên rồi, không có ấn tượng." Liễu thụ nói.
Chuyện này thật không thể tin được, là sự cắn trả của thiên địa ư?
Thạch Hạo thở dài, nếu như là chân thân Liễu Thần ở đây thì tốt rồi, nhất định sẽ không tới mức này.
Phía sau, những Thiên Thần của Bát Tí Hồn tộc, Nhân Mã tộc, Cổ Ma tộc đều trợn tròn mắt, ai nấy đều chấn động không thôi, cành cây của cổ tổ Tế linh này đã rơi vào trạng thái ngủ say không biết bao lâu thế nhưng hiện giờ lại thức tỉnh chỉ vì một người.
"Đỉnh lớn nhuốm máu, mang theo một người, họ Diệp!" Ánh mắt của Thạch Hạo trong veo, ghi nhớ trong lòng.
"Ngươi đã là tu sĩ Chân Thần cảnh, con đường Chân Nhất đi như thế nào, ngươi đã từng suy nghĩ chưa?" Liễu thụ nói, cành lá xanh biếc mang theo viền vàng, cành cây cao vút, thần thánh và to lớn.