Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Xẹt!"
Tiếng xé gió vang lên, Thiên Thần định ra tay giết Thạch Hạo vừa nãy chợt chạy trốn thật xa.
Nói đùa, tám chín tên Thiên Thần nhìn chằm chằm lấy hắn thì ai mà chẳng sợ hãi, dù là có vài người cùng mang địch ý liên thủ lại thì cũng không ngay lập tức đi đắc tội với nhiều cường tộc như thế.
Huống chi, Hoang hiện tại tuyệt không thể giết! Bởi vì, hắn chính là thuốc giải, là lá bùa cứu mạng.
Cứ như thế, lần lượt các Thiên Thần đều chạy trốn cả!
Trên thực tế, những người này cũng hối hận không thôi, vì sao lại không hạ mình chứ, mai này biết ra sao giờ? Chắc chắn phải tới nhờ vả tên nhóc này, nếu không thì làm sao lấy được Lôi Kiếp dịch chứ.
Xa xa, một đám tu sĩ đều trợn tròn mắt, tình thế xoay chuyển một cách chóng mặt khiến bọn họ đều không cách nào tưởng tượng ra được!
Vừa nãy, cường giả các tộc đều muốn g**t ch*t Thạch Hạo, thế nhưng chỉ trong nháy mắt lại có tám chín vị Thiên Thần cao cao tại thượng vây chặt xung quanh, đồng thời tỏ vẻ nhiệt tình tới mức khiến người khác ngạc nhiên.
Một người có thể hóa giải nguyền rủa thì làm sao không được xem trọng? Liên quan tới vận mệnh của các tộc.
Thiên Thần đều đang lôi kéo, đều muốn mời Thạch Hạo đi, vẻ thân thiện này vô cùng hiếm có, cũng có vài người cười tiến tới làm lành với những Thiên Nhân tộc đứng xung quanh Thạch Hạo và mời chào đầy khách sáo.
Đặc biệt, có vài đại Thiên Thần còn giới thiệu những viên ngọc quý của tộc mình hòng lôi kéo Thạch Hạo!
"Trên thế gian này, nếu như nói chủng tộc nào xinh đẹp nhất thì Mỹ Nhân tộc ta nói thứ hai thì thiên hạ cũng chẳng hề có tộc nào xưng nhất, minh châu của tộc ta vô cùng phong hoa tuyệt thế, xinh đẹp tuyệt trần!"
Bên cạnh liền có người phản đối, Linh Thánh tộc cùng với Mỹ Nhân tộc đều là những tộc sở hữu vóc người xinh đẹp, nếu luận về phong thái tuyệt thế thì phải là công chúa của Linh Thánh tộc bọn họ, người này được xưng là đệ nhất mỹ nhân.
Rất nhanh, người của Loa tộc phản đối, một bộ xương xinh đẹp thì chẳng bao giờ có ý nghĩa cả. Một người xinh đẹp đến đâu đi nữa thì ngàn năm vạn năm qua đi thì nếp nhăn đầy mặt, sau đó thì cũng chỉ là một nắm cát vàng, thế nhưng tộc này lại là thánh địa tu luyện, có di tích Tiên đạo, đây mới là ý nghĩa.
"Cổ Ma tộc của ta vẫn là tốt nhất, không chỉ thích hợp tu hành mà còn có giai nhật tuyệt mỹ, cũng không hề thiếu những thiên tài địa bảo." Thiên Thần của Cổ Ma tộc lên tiếng đồng thời vẫy vẫy tay, cười lớn: "Mỹ nhân xinh đẹp nhất của bộ tộc ta vừa khéo lại ở nơi này, ra chào Thạch tiểu ca một lát đi."
"Con mẹ nó!" Thạch Hạo còn chưa lên tiếng mà Đả Thần Thạch đã sợ hãi la lên.
Bên cạnh, Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn cũng trợn mắt.
Mỹ nhân của Cổ Ma tộc đi tới, tay áo phấp phới, khói đen lan tỏa, lọn tóc dài tung tăng theo gió buông thẳng tới eo. Tiếp đó nàng đưa bàn tay... to như cái quạt tới chào hỏi Thạch Hạo!
Thạch Hạo cảm thấy choáng váng, vốn còn chờ mong suy đoán xem thử mỹ nhân của Cổ Ma tộc sẽ kinh diễm tới cỡ nào, thế nhưng khi vừa thấy thì hắn chợt cứng họng, minh châu này có dáng vẻ... y chang với Thiên Thần của nàng.
Nàng cao tới mười trượng, trên mặt vẽ đầy Ma văn màu đen, những chiếc răng ác ma bóng lưỡng dài thẳng ra khỏi miệng trông vô cùng sắc bén.