Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Cũng giống như lượt thiên kiếp trước, Thạch Hạo cũng không thể lấy toàn bộ Thiên Kiếp dịch mà chỉ lấy đi một phần nhỏ, tiên trì cổ vàng này từ từ mơ hồ rồi biến mất cùng với ánh chớp.
Thiên địa yên lặng, thiên kiếp đã không còn tồn tại nữa.
Mà lúc này, Thạch Hạo cảm thấy sự mạnh mẽ của mình trước nay chưa hề có, ba luồng tiên khí vờn quanh khiến hắn trở nên siêu phàm thoát tục, tựa như là một vị "Trích tiên" giáng thế.
Rất nhiều con mắt đều nhìn tới chiếc bình nhỏ trong tay của hắn, bên trong có một phần Lôi Kiếp dịch, thứ này khiến không ít người thèm khát.
Thạch Hạo yên lặng lĩnh hội, cường độ sinh mệnh của hắn tăng lên cực lớn, bước vào Chân Thần, vượt qua lôi kiếp, thực hiện một lần tiến hóa siêu cấp đúng như ý nghĩa thật sự.
Hắn giờ đây đã có sức mạnh vô tận, cảm thấy chỉ cần duỗi đầu ngón tay thôi thì đã có thể dễ dàng g**t ch*t tu sĩ Thần Hỏa cảnh, cao cao tại thượng.
"Ồ!" Đồng thời hắn cũng rất giật mình, những nguyền rủa, những sức mạnh ô uế đều biến mất không còn tồn tại nữa.
Là do thiên kiếp hay là do Lôi Kiếp dịch này? Trong lòng Thạch Hạo thầm giật mình, chuyện này... có ý nghĩa quá lớn, có thể thay đổi toàn bộ bố cục của Tiên cổ hiện nay.
Lúc hắn độ kiếp thì từng dẫn tới lượng lớn nguyền rủa, dù hắn là lần đầu tiên bị tập kích và ảnh hưởng cũng không phải quá nghiêm trọng, không tới nỗi sẽ bỏ mạng ngay thế nhưng vẫn có một chút bám lại trong người.
Hiện tại, Thạch Hạo hoàn toàn vững tin rằng, sức mạnh quỷ dị mà ăn mòn hắn đã tiêu tan sạch, toàn thân trong vắt hoàn mỹ không hề có chút điểm dị thường và không khỏe nào.
Tinh lực dồi dào, không thể nào tốt hơn được nữa!
Thạch Hạo nở nụ cười tươi rói, vô cùng rạng ngời.
Nên biết, mấy Thiên Thần Mã Nguyên, Hoàng kim cổ tượng, Tỳ Hưu, Cầu Long, Cổ viên đều vì nguyền rủa mà chết, hiện giờ hắn tựa như tìm thấy một tia sáng rạng đông!
Lúc này có Thiên Thần tới, hơn nữa cũng không chỉ có một hai vị, có vài người với ánh mắt sắc lẹm và phát ra khí thế đầy khiếp người, tất cả đều đang âm thầm theo dõi hắn và rất có thể sẽ ra tay bất cứ lúc nào.
Nhưng, cũng có vài người mang theo thiện ý tới.
Trong nhóm người này có một vị Thiên Thần tuyêt đỉnh di chuyển, chính là vị tóc bạc nhưng mặt trẻ con của Bát Tí Hồn tộc, ông lão này với dáng tiên phong đạo cốt bước tới, đằng sau là đám Tào Vũ Sinh, Thỏ nhỏ.
"Ha ha... Anh hùng xuất thiếu niên mà, tiểu hữu thật kinh tài tuyệt diễm, cổ kim hiếm có, quả là tài năng ngút trời!" Ông lão cười lớn khen ngợi.
"Lão trượng quá khen rồi!" Thạch Hạo khiêm tốn, hắn đã mặc vào chiến y, cơ thể phát sáng, trong lời nói nhã nhặn này có một luồng khí khái khó dùng lời diễn tả được.
Chính xác, đó là một thiếu niên anh hùng!
Mọi người ở nơi này, dù là cừu địch hay là bằng hữu thì đều không thể không thừa nhận, Hoang đã khai sáng nên một hành động vĩ đại, trong thời đại không có thiên kiếp kiếp thế nhưng lại có thể đánh nát thần thoại!
Hắn không chỉ dẫn tới thiên kiếp mà còn độ kiếp thành công. Đây là một đại sự khiến đương đại khiếp sợ, nhất định sẽ được ghi vào trong sử sách, ai cũng không thể xóa bỏ lãng quên đi đoạn huy hoàng này.
Có thể nói, chuyện hôm nay sẽ ảnh hưởng rất sâu, hắn đã đánh vỡ cấm kỵ!
"Tên nhóc con họ Thạch kia, ngươi không biết suy nghĩ hả, không nghe thấy lời truyền âm của ta à? Tiên trì màu vàng kia chỉ cần liếc sơ là không phải vật phàm rồi, vậy sao không chịu lấy vào cục nham thạch cho ta hả!" Đả Thần Thạch tức giận oang oang trách móc.
"Hi hi, quả nhiên ngươi chẳng bị sao cả, người ta có câu gieo vạ gánh ngàn năm, tuyệt đối là có đạo lý!" Thỏ nhỏ cười hì hì.
"Ngươi mất tích cả nửa năm làm bọn ta đốt giấy đốt vàng, giờ nghĩ lại thấy tiếc ghê đó." Tuyết Lâm tao nhã cao quý bình tĩnh nói.
"Cũng tốt vì ngươi đã phục sinh rồi, nếu không ta cảm thấy đi báo thù cho ngươi thì chẳng nắm chắc phần thắng gì cả, sợ cả ta cũng đi theo ngươi cũng nên." Tào Vũ Sinh nói.