Dịch: Ngân
Biên: ronkute
(*): Trát đao: Con dao cắt cỏ.
"Ta phải càng mạnh mẽ hơn nữa!" Thạch Hạo hét lớn, dõi mắt nhìn biển sét vô tận, hắn rất muốn tu ra luồng tiên khí thứ ba.
Ầm!
Lôi đình đánh xuống, trời long đất lở, quỷ khóc thần gào, trong trời đất tựa như tuôn rơi mưa máu, ánh đỏ chói mắt, tia chớp vô tận bùng phát, tiếng chói tai quanh quẩn.
Nơi đây trở nên mịt mù không thể nhìn ra được thứ gì ngoài thiên kiếp cả.
"A..." Thạch Hạo gầm nhẹ, hiện giờ hắn đã vươn tầm tới đỉnh cao nhất mà bản thân có thể đạt được, Thần Hỏa đại viên mãn, thăng hoa tới cực điểm, gần như bước chân vào lĩnh vực Chân Thần.
Hắn cảm thấy bản thân chưa bao giờ lại cảm thấy mạnh mẽ như bây giờ, vượt xa dĩ vãng, cả người tràn ngập hào quang đốt cháy bóng tối, rọi sáng vĩnh hằng!
"Keeng!"
Tia chớp to lớn kia đánh thẳng lên người hắn, từng tia lửa văng tung tóe khắp nơi tựa như là đánh lên sắt thép vậy, âm thanh chói tai ngân vang.
Chuyện này khó mà tưởng tượng ra được, những người nơi xa khi nhìn thấy thì chỉ biết trợn tròn mắt mà thôi.
Hắn vẫn là người à? Ánh chớp đánh tới, nếu là những sinh linh khác thì chắc chắn sẽ khó chặn được thiên uy và hóa thành tro tàn, dù không chết thì cũng phải trọng thương, thế nhưng hắn lại nghịch thiên như thế.
Tất cả mọi người chỉ biết cứng họng, cảm thấy sợ hãi không thôi, thân thể của Hoang không ngờ lại mạnh mẽ tới vậy.
Thạch Hạo đang chuẩn bị đột phá, tiềm năng được phóng thích toàn bộ, sau khi khôi phục lại đỉnh cao, thăng hoa tới cực điểm thì lúc chống đỡ lôi kiếp lại hiện ra thủ đoạn kinh người như vầy, đỡ trực diện thế nhưng chẳng hề nổ tung.
Nhưng Thạch Hạo cũng không dám làm liều, bởi vì hắn biết những tia chớp càng về sau thì càng đáng sợ hơn, nếu bất cẩn đôi chút thì sẽ chết ngay, lần thiên kiếp này quá mãnh liệt.
"Luồng tiên khí thứ ba, vẫn chưa hiện ra sao?" Hắn lo lắng, tới lúc này rồi mà vẫn không hề lột xác, chưa từng bước ra bước trong truyền thuyết kia.
Nghe đồn ở thời Tiên cổ từng có mấy người độ kiếp, sau khi vượt qua được kiếp nạn đáng sợ nhất thì sẽ lột xác và tu ra một luồng tiên khí, làm cho bản thân bước l*n đ*nh cao nhất.
Hắn đã rất khó để áp chế lại bản thân và gần như đột phá thành công, thế nhưng luồng tiên khí thứ ba vẫn chẳng hề thấy tăm hơi đâu cả, việc này khiến hắn ảo não thất vọng vô cùng.
"Không có à?!" Thạch Hạo ngước nhìn trời cao.
Bên trên, biển sấm dày đặc, cuộn trào mãnh liệt tựa như đại dương đang trút xuống.
"Không ổn!" Thạch Hạo biến sắc, chuyện mà hắn lo lắng nhất lại xảy ra, trong biển sấm kia lại có sinh linh phục sinh, và chúng đang nổi giận giết hướng về Thạch Hạo.
"Gào..." Một con Thao Thiết cao lớn như núi từ trong màn sấm bước ra.
Nó là do ánh chớp to lớn ngưng tụ và thai nghén mà thành, nó tựa như là một thần thai và lúc này lại sở hữu thêm linh hồn nên không cách nào chống đỡ được.
Thạch Hạo hét lớn đồng thời bùng phát toàn bộ sức lực để chống lại con Thao Thiết này, nhất quyết phải g**t ch*t nó ngay trong hư không.