Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Lần lượt hai vị Thiên Thần ngã xuống nên mức ảnh hưởng cực kỳ to lớn, là một sự kiện chấn động cả Tiên cổ!
Long Tước, Mã Nguyên đều có tiếng tăm lừng lẫy, đều là Thiên Thần của bộ tộc thế nhưng hiện giờ lại chết bởi một thiếu niên, đây cứ như là một cơn bão táp bao phủ bát hoang.
Hơn nữa, phong ba lần này tựa như vừa châm ngòi thuốc nổ, nhanh chóng lan nhanh về trước!
"Ầm!"
Tia chớp đỏ tươi tựa như máu đỏ chạy dài trên hư không xuống khiến cho thiên địa đều hóa đỏ đậm, đáng sợ vô cùng, những tia sét hạ xuống càng ngày càng đáng sợ hơn.
Tựa như là máu của sinh linh vô thượng đang tuôn rơi, vô cùng thê diễm.
"Bụp!"
Thạch Hạo chợt phun ra ngụm máu, thương thế quá nặng, cả người bị đánh văng ra xa, còn bên trong thì xương cốt gãy nát, máu thịt be bét, mùi khét lan tỏa.
"Trốn, trốn khỏi nơi này!"
Đây là lời nói tận sâu trong lòng của đám Thiên Thần, bọn họ còn thê thảm hơn cả Thạch Hạo, những mẫu xương vụn lộ hết ra ngoài, huyết nhục cũng đều tróc hết toàn bộ, nguyền rủa đã ăn mòn sâu vào trong khung xương.
Chỉ là, hai con Hỗn độn cổ văn vẫn canh chừng ở nơi xa chứ không hề chịu rời đi, việc này khiến bọn họ ảo não không thôi.
"Phá vòng vây, ta không tin chúng có thể ngăn hết được chúng ta!" Đế Côn bất chất nói, tới hiện tại thì chỉ có cách liều chết xung phong, nếu không thì chẳng hề có con đường sống nào cả.
Mặc khác, nếu như bọn họ có thể đào thoát thì có thể sống sót được không? Nguyền rủa trong cơ thể đã bùng phát, dù có thể trở lại trong tộc thì không lâu sau cũng sẽ suy kiệt rồi tọa hóa mà thôi.
Nhưng, chỉ cần có một tia hi vọng thì cũng phải thử nghiệm, không thể ngồi chờ chết được.
"Hú..." Cổ viên hú lớn, nó cũng kì nén không nổi nữa, chuẩn bị dùng tính mạng để liều chết.
"Được, cùng nhau xông thôi!" Cầu Long cũng đồng ý, nó chỉ còn lại nửa thân thể nên vô cùng yếu ớt, nếu trì hoãn thêm chút nữa thì chắc chắn sẽ phải chết.
"Giết!" Hoàng kim cổ tượng là tên hành động đầu tiên, chiếc ngà voi trắng như tuyết của nó đã bị sét đánh vỡ nát, lớp da vàng xù xì be bét máu thịt thối rửa không còn ra hình thù gì nữa.
"Rầm!"
Hoàng kim cổ tượng chỉ vừa mới hành động thì đã khơi dậy vô số lôi đình!
Bởi vì Thạch Hạo đứng cách đó không xa, tuy rằng thương thế rất nghiêm trọng, thân thể gần như sắp vỡ nát thế nhưng vẫn liều mạng vọt tới, đồng nghĩa với việc dẫn theo ánh chớp, mang theo nguyền rủa tới đấy.
Hắn cũng không hề có ý nghĩ sẽ tha cho những kẻ này, nên lập tức ra tay chặn đường rút lui của con voi vàng.
Tia chớp đỏ ngầu cuộn trào tựa như là trời khóc rơi huyết lệ, những tia này đánh thẳng lên trên người của đám Thiên Thần khiến sự thối rửa càng tăng nhanh, Hoàng kim cổ tượng hét thảm ngay đương trường.
Bản thân Thạch Hạo cũng khẽ rên một tiếng, tới lúc này hắn cũng khó mà múa mép khua môi nữa, bởi vì hắn đang chịu phải áp lực cực kỳ to lớn, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết đi.
Với lại, hắn làm bậy như vậy thì càng thêm nguy hiểm hơn.
"Bụp!"
Sau lưng của Hoàng kim cổ tượng trúng phải tập kích lập tức huyết nhục lở loét, chân sau to lớn thối rửa rồi nát bấy khỏi cơ thể.
"Đi!"
Lúc này, những người khác cũng xuất thủ về những nơi khác.
"A a a..."
Cổ viên kêu gào thảm thiết, những lớp vảy vàng trên người đều nổ tung, chiếc vòi của một con Hỗn độn cổ văn đâm xuyên qua cơ thể rồi hút lấy tinh huyết của nó, thế nhưng nó vẫn ra sức lẩn trốn.
Hơn nữa, trong lúc này huyết nhục đang lở loét trên người nó cũng đang đẩy nhanh tốc độ hơn, khi lao ra được trăm dặm thì gần như đã biến thành một con vượn bằng xương.
Nhưng, nó đã thành công, đã thoát khỏi thiên kiếp và cổ văn!
Cổ viên liều mạng chạy trốn, sau đó nó quay đầu liếc mắc nhìn lui, khi nhìn thấy Thạch Hạo đang ở trong rừng tia chớp kia thì ánh mắt lộ ra ánh lạnh lẽo.