Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thiên kiếp chỉ xuất hiện ở hơn một kỷ nguyên trước nhưng nay lại hiện ra trong nhân gian này, hơn nữa còn mãnh liệt tới mức khiến thần linh cũng phải tê dại cả da đầu!
Ai cũng không nghĩ tới Hoang lại quyết đoán dứt khoát như vậy, không tiếc dùng sinh mệnh của bản thân để khơi dậy hấp dẫn thiên kiếp tới hòng chống lại các đại Thiên Thần.
"Ầm!"
Thiên lôi cuồn cuộn, luồng sau mạnh hơn luồng trước, ánh chớp chói mắt, mỗi một tia đều to như núi lớn khi bổ xuống dưới liền khiến núi sông nổ nát, hư không nổ tung.
Trước tới giờ, tất cả mọi người chưa bao giờ nhìn thấy lôi kiếp nào đáng sợ thế này, như kia thì còn chừa cho người khác con đường sống nữa ư? Hoàn toàn là tuyệt diệt, tiêu diệt sạch sẽ mọi thứ!
Cơ bản không hề nhìn thấy chút tia hi vọng nào, tu sĩ ở Thần Hỏa cảnh viên mãn bình thường thì làm sao đỡ nỗi, dù cho trong lúc này có tiến lên Chân Thần thì cũng chẳng đáng để ý.
"A..." Mã Nguyên hét thảm, gương mặt méo mó, trong mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng, vô vàn ánh chớp như kia ép xuống nên đã mang tới nguyền rủa không cách nào tưởng tượng nổi.
Sức mạnh kỳ lạ này tựa như là chất lòng phủ kín khiến cả người hắn hiện lên màu xám trắng, mùi thối rửa nồng nặc lan tràn và tỏa khắp trong hư không.
Da thịt trên người hắn bắt đầu thối rửa, từ hai đầu gối trở xuống thì sớm đã biến thành xương trắng, máu đen tí tách, ghê tởm vô cùng.
"Ầm!"
Một luồng chớp to lớn bổ xuống lập tức đầu gối của hắn nổ tung rồi nát bét, cặp xương đùi của hắn bóc ra rồi từ từ tan vỡ hóa thành hư vô trong ánh chớp đó.
Nguyền rủa đánh sâu vào trong thịt, máu, xương!
"Nghiệt súc!" Mã Nguyên gào lớn rồi nhào thẳng về trước hòng g**t ch*t Thạch Hạo, bởi vì hắn biết, bản thân mình hơn phân nửa đã lâm nguy nên muốn trước khi chết phải diệt cho bằng kẻ này.
"Ầm!"
Nhưng mà Thạch Hạo lại đang ở ngay trung tâm của lôi kiếp, nguyền rủa nơi đó tựa như là ngọn núi lửa đang phun trào ra bốn phương tám hướng.
.Hắn chỉ vừa mới tới gần thì chớp mắt đã bị một tia sét đánh trúng ngay Thiên linh cái, lập tức máu me tung tóe, da đầu bong tróc, làn tóc cháy khét!
Những tia nguyền rủa đều ẩn ở trong ánh chớp, khi tiến vào trong cơ thể hắn tựa như là nước thép đỏ rực được tưới lên băng tuyết, tiếng xèo xèo vang khắp, những tảng thịt bong tróc, xương sọ đen xì, thi ban lan tràn.
Mã Nguyên càng kêu gào thảm hơn, tiếp đó nhanh chóng lùi ra xa.
Nguyền rủa quá nghiêm trọng, uy h**p tới tính mạng của Thiên Thần.
"Lão già thúi, hiện giờ ông chẳng ổn chút nào cả, chỉ là vừa mới bắt đầu mà chưa chi đã không kiên trì được nữa rồi?" Thạch Hạo châm chọc, kỳ thật hắn cũng thê thảm không thôi.
Cả người máu me be bét, toàn thân cháy khét, tóc tai bù xù, chịu phải thương tích vô cùng nghiêm trọng.
Thiên kiếp lần này đã vượt quá tưởng tượng của hắn, mạnh tới mức khiến người khác "tức giận", dù là ở thời đại có thiên kiếp trước đây thì cũng khó có thể gặp được trên người những tu sĩ ở cảnh giới này.
Đây là đang tuyệt diệt, sẽ không chừa bất kỳ con đường sống nào!