Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hơn mười vạn người, không biết đâu là điểm cuối.
Lúc này, Ám giới chính là cảnh tượng như thế này, hơn nữa chắc chắn phải hơn mười vạn người, tất cả đều đứng ở trong không trung nơi xa quan sát.
Bởi vì, chuyện lần này quá lớn, mấy đại Thiên Thần bất chấp tất cả để giết cho bằng được Hoang.
"Gieo họa lớn cỡ đó mà cũng không có chết à!" Trong đám đông, Thỏ nhỏ nắm chặt nắm đấm rồi cười hi hi không thôi.
Đả Thần Thạch thì trốn ở bên cạnh một ngọn núi, nói: "Tên khốn này điên rồi à, vậy mà còn chỉ trỏ Thiên Thần, hắn còn thủ đoạn gì nữa sao?"
Thanh Y, Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn đều đã tới thế nhưng cũng không hề lộ ra chân thân, ai cũng chăm chú quan sát, bồn chồn không thôi.
Không riêng là bọn họ mà ngay cả những người khác cũng như thế, bầu không khí đều là như vậy, rất là ngột ngạt.
"Hoang, ta không biết ngươi điên hay là ngu, thế nhưng cho rằng dựa vào một cái hồ này là có thể ngăn cản được bước chân của chúng ta? Thiên Thần muốn giết ngươi thì dù có Chân Tiên mở lời cũng vô dụng!" Đế Côn nói.
"Nếu như Chân Tiên giáng thế thì chỉ cần một ngón tay đủ diệt các ông rồi, sai, phải nói là một sợi tóc bay xuống cũng đã đè nát mới đúng!" Thạch Hạo cười gằn, vẫn như trước buông lời giễu cợt.
"Không cần nhiều lời làm gì, giết hắn, đối với một tên không biết trời cao đất dày này thì cũng không cần nói nhiều làm gì, hắn tính là cái gì chứ!" Mã Nguyên âm trầm nói.
"Lão Mã, quả nhiên cái mặt ngựa nhà ông chẳng hề biết xấu hổ là gì, ông quên rằng đã bị ta đánh như thế nào à, cũng quên luôn việc hôm trước bị đánh tới mức đái ra quần, bị đám muỗi truy sát chạy trối chết hả?"
Mã Nguyên càng muốn thể hiện vẻ cao cao tại thượng thì Thạch Hạo lại càng chẳng để hắn yên, khiến cho cả người hắn run lẩy bẩy.
"Đừng có nói nhảm nữa, giết!" Hoàng kim cổ tượng động thủ trước tiên.
Sau đó thì cổ viên cũng ra tay theo, tiếp là Tỳ Hưu phóng vút lên thần mang.
Trong lúc nhất thời, mấy đại Thiên Thần đều di chuyển và xuất ra pháp tắc Thiên Thần để tiêu diệt Thạch Hạo.
Nhưng, bọn họ rất cẩn thận, sau khi ra tay thì lập tức xé hư không rồi trốn đi xa. Vì bọn họ chỉ muốn quấy nhiễu sinh linh trong hồ nước để chúng bạo động cả lên.
Thạch Hạo biến sắc, đối phương lại dùng thủ đoạn của hắn để đối phó lại chính hắn, sau khi công kích thì đám người này bỏ chạy, tuy rằng đám muỗi này kiêng kỵ đồ trên người của hắn thế nhưng tất cả đều phát điên, nói không chừng sẽ công kích hắn cũng nên.
Pháp tắc Thiên Thần hạ xuống lập tức hồ nước đen sôi trào.
Vô số con muỗi bỏ mạng, hồ nước thì lại mịt mù, một nửa bên trên đều bị sấy khô.
Thạch Hạo nhanh chóng trốn ra xa chứ không dám dừng lại ở trong hồ nước này nữa, nơi đó quá kinh khủng.
Ầm!
Hồ nước đang bốc hơi kia từ từ ổn định lại, mấy con Thiên Thần màu vàng lao ra ngoài, đồng thời hai con Hỗn độn cổ văn với cặp mắt đỏ bừng đập cánh liên hồi, đánh nát hư không.
Hồ nước ổn định lại và không hề bị bốc hơi nữa, mấy con muỗi như nổi điên và không ngừng tìm kiếm địch thủ.
"Trốn thôi!"
Những tu sĩ đứng nơi xa xem chiến đều sợ hãi tới trắng bệch mặt mày, tất cả đồng loạt bỏ chạy.
Thạch Hạo cũng nhằm về nơi xa thế nhưng vào đúng lúc này mấy đại Thiên Thần kia lần nữa hiện thân vây chặt bốn phía, giam cầm hư không, ngay lập tức phong tỏa toàn bộ sơn mạch nơi này.