Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngươi..." Mã Nguyên tái xanh mặt mày, dùng tay chỉ chỉ hắn, tên nhóc này quá hỗn xược, cơ bản chẳng hề xem Thiên Thần ra cái gì cả.
"Ngươi cái gì mà ngươi, đã quên lần trước ta đánh ngươi thành ra cái gì rồi à, vậy mà chẳng hề biết điều giả, chút nữa sẽ dạy bảo ngươi thêm lần nữa rồi mới g**t ch*t sau." Thạch Hạo nói.
Mọi người á khẩu, tên quỷ này cái gì cũng dám nói.
Mã Nguyên tức giận tới mức mặt mũi đều méo mó, tên nhóc này lại dám hò hét chỉ thẳng mặt hắn.
"Lão già, ông không phục chứ gì, lần trước còn chưa ăn đòn no à, đúng là kẻ không ăn đòn thì không nhớ mà!" Thạch Hạo tiếp tục chế giễu.
"Thúi lắm!" Mã Nguyên tức giận, thanh danh cả một đời giờ lại bị một tên tu sĩ Thần Hỏa cảnh tép riu xóa sạch, tuy rằng lần trước trúng phải nguyền rủa thế nhưng cũng là do bất cẩn mà tôi.
"Đúng là một lão già mà!" Thạch Hạo cười to.
"Làm càn, quỳ xuống!" Mã Nguyên hét lớn, hắn vận dụng bí thuật Thiên Thần, dựa vào uy thế tinh thần mạnh mẽ của mình quét tới hòng đánh thương thần thức của Thạch Hạo và làm cho tâm thần hắn thất thủ.
Mi tâm của Thạch Hạo phát sáng, thần thức của hắn đã tiếp cận gần bằng Thiên Thần nên cũng không hề yếu bao nhiêu so với lão, cho nên cũng chẳng hề sợ bị áp chế.
"Lão rùa già, ông la hét gì đó hả, tự kỷ à? Đứng đó lẩm bẩm cằn nhằn không biết mệt à, làm thế rất phiền tới người khác đó!" Thạch Hạo khoanh tay lớn tiếng nói.
Lần trước, Mã Nguyên gần như ép chết hắn cho nên lần này hắn cũng chẳng hề để ý để tứ làm gì.
Mã Nguyên lửa giận phừng phừng đồng thời trong lòng chợt rùng mình, thế nhưng hắn lại biết rõ, thiếu niên này đã từng bị thương rất nặng, dính tới vết thương đại Đạo nhưng giờ tinh thần lại vô cùng sung mãn, chẳng còn những thương tổn kia nữa.
Những Thiên Thần khác cũng đã nhìn ra được tinh thần hắn vô cùng tốt, rõ ràng Đạo thương đã khỏi hẳn, việc này đúng là kinh dị, nên biết một khi dính tới Đạo thương này thì dù là bọn họ cũng khó lòng khôi phục được.
Vết thương này, ngay cả Thiên Thần cũng quá nửa sẽ chết, cần phải tốn thời gian rất dài để chữa trị thì mới có khả năng khôi phục lại.
Tên này rất tài giỏi nên cần phải giết ngay, đây là nhận thức chung của mấy vị Thiên Thần nơi đây, Hoang quá kinh người, lại dựa vào bản thân mình để chữa trị vết thương đại Đạo kia.
"Nói gì cũng vô dụng mà thôi, cứ giết cho rảnh chuyện!" Cầu Long lạnh lẽo nói.
"Được, tru diệt nguyên thần của hắn còn thân thể thì lưu lại, khi nào xong việc thì chúng ta xử lý sau." Hoàng kim cổ tượng nói, hắn là tên xuất thủ đầu tiên, chiếc vòi tựa như dãy núi quật về trước khiến hư không nứt toác.
"Ta lên trước!"
Đột nhiên, trong hư không chợt xuất hiện một bàn tay vàng đầy lông lá giành xuất thủ trước, kẻ này muốn bắt gọn lấy Thạch Hạo, đó là một con cổ viên.
Trên người nó dày đặc những lớp vảy thế nhưng ở giữa những khe hở lại mọc ra những cọng lông vàng óng trông vô cùng uy mãnh, thân thể đao thương bất nhập, và nó cũng từng truy sát qua Thạch Hạo.
"Quá kém, tên khốn khiếp Đế Côn kia sao lại không tới chứ, để ta đỡ mất công đi tìm giết." Thạch Hạo lướt sang ngang né tránh đón đánh này, hắn xuất hiện ở một chỗ khác bên bờ hồ.