Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trên đất có cả đống xương cốt, có của Cầu Long, có của Long Tước, tất cả nằm ngổn ngang khắp nơi, những khúc xương to lớn đều phát sáng, ẩn chứa sức mạnh thần tính.
Bên cạnh hồ nước đen, Thạch Hạo nằm ngửa mặt lên trời, nơi đầu thì gối một đoạn long cốt, dưới người được trải một lớp lông tước xinh đẹp, dáng nằm của hắn trông rất thoải mái đồng thời ợ to một tiếng no nê.
Hắn hớp một ngụm rượu mạnh, trạng thái thả lỏng này khiến hắn cảm thấy như là thần tiên vậy.
Nửa năm trước trọng thương gần như bỏ mạng đồng thời ra sức lưu vong, mấy tháng gần đây mỗi ngày đều bị những con muỗi vo ve bên cạnh và bị những chiếc vòi chích thủng thân thể hòng rèn luyện bản thân, khổ không thể tả nổi.
Hiện giờ mới được thoải mái, ăn uống no nê nên hắn vô cùng hài lòng, các lỗ chân lông đều tỏa ra hào quang, pháp lực cường thịnh, tinh thần sung mãn, cuộc sống hưởng thụ và thanh nhàn này vô cùng hiềm hoi.
"Trời ơi, là tên... Ma vương Hoang, hắn còn sống!"
Cách đó không xa, khi có người xuất hiện và nhìn thấy tất cả những gì trước mắt thì thất thanh la lên, cảm thấy mắt mình có vấn đề, lời đồn là sự thật, hắn vẫn còn sống, vẫn bình yên vô sự chứ chẳng hề chết chóc gì cả.
"Thật là hắn sao, dù gì đó cũng là Hỗn Độn Văn hồ - một cấm địa với tiếng tăm lừng lẫy kia mà, từa xưa tới nay chưa hề có ai sống sót bò ra ngoài cả, làm sao hắn xuất hiện được ở đây?"
Mọi người ngây dại, khó mà tin vào sự thật này, nếu không phải tự mắt mình thấy thì cũng cho rằng tin tức đó là giả, là có người cố ý nói ra, thế nhưng hiện giờ cả đám người đều á khẩu.
Rất nhanh, nhóm người thứ hai cũng đã xuất hiện, trong đó cũng không thiếu những dân bản địa Tiên cổ, từng tên có hiểu hiện như gặp quỷ, trợn mắt ngoác miệng, kinh ngạc nhìn về phía trước.
"Ấy da, ta ăn no tới nổi ngồi dậy cũng chẳng được luôn, sao các ngươi lại xuất hiện nữa vậy?" Thạch Hạo sau khi ngồi dậy thì xoa xoa cái bụng, tiếp đó miệng nuốt nước bọt nhìn về một vài chủng tộc đối địch với mình.
Nơi đó, có cổ viên vàng, cầu long, đều là những chủng tộc từng truy sát hắn.
Đương nhiên, những cường giả tới đây cũng chẳng hề phải Thiên Thần, cao nhất cũng chỉ là Chân Thần cảnh mà thôi, khi nghe Hoang tái hiện lại thế gian và vừa khéo bọn họ cách đây không xa nên mới chạy tới trước nhất.
Ngạo mạn! Có người âm thầm cắn răng đồng thời nhanh chóng lùi về sau. Ban đầu, không ai tin về độ chính xác của tin tức này thế nhưng giờ lại tận mắt thấy Hoang nên vô cùng khiếp sợ, trong tâm mọi người đều cảm thấy không lành nên nổi lên ý định chạy trốn.
"Đã tới rồi thì đừng đi nữa!" Thạch Hạo cười to, bàn tay to lớn che kín trời cao vung tới, nó tựa như là một đám mấy đen dày bao trùm nơi đó lại.
"Giết!"
Những sinh linh kia hô lớn cật cực chống trả, đồng thời cảm thấy vô cùng hối hận, thật đúng là chết do nhiều chuyện mà, cứ chạy thẳng tới để kiểm chứng lại tin tức thì không phải là tự đâm đầu vào hố sao?
Chỉ trong vòng một hơi thở thì toàn bộ đều đã bị trấn áp.
Mấy tên sinh linh này bị nhấc bổng lên rồi bắt tới ven hồ. Thạch Hạo rất nhẫn nại, hắn lấy một sợi gân cầu long rồi xỏ đám sinh linh này thành một xâu treo lên trên người.