Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hơn nửa năm đã trôi qua mà Hoang vẫn chưa hề xuất hiện, có người thở dài và cũng có người vui sướng cười lớn, biểu hiện hoàn toàn khác nhau.
Một kỳ tài, một người tu thành hai luồng tiên khí thế nhưng lại bị Thiên Thần ép rớt xuống Văn hồ hỗn độn và bỏ mạng, việc này khiến rất nhiều người vô cùng cảm khái.
Mặc kệ là căm ghét hay là tiếc hận, những tiếng bàn luận về hắn cũng không bao giờ thiếu cả.
Mãi cho tới gần đây thì cơn phong ba này mới dần được thổi đi, chỉ còn lại rất ít người đề cập tới, dù sao một người mạnh mẽ chết đi thì cũng chỉ là một nắm cát vàng, vui đùa cùng với cỏ cây hoa lá, những hào quang khi còn sống chẳng còn nữa.
"Thạch Hạo, ta sẽ báo thù cho ngươi!" Tào Vũ Sinh xuất quan, sau khi biết được tin này thì trên khuôn mặt tròn nung núc lộ vẽ giận dữ đồng thời lớn tiếng thề.
Thanh Y, Thỏ nhỏ từng cầu viện nhờ Thiên Thần báo thù dùm Thạch Hạo, thế nhưng kết quả cũng không khả quan, gặp phải rất nhiều cản trở.
Không hề có bất kỳ người nào nguyện ý vì một kẻ đã chết mà đi đắc tội với một bộ lạc có Thiên Thần, Hoang nếu còn sống thì đó chính là một kỳ tài, có vô số tiềm năng, thế nhưng hiện giờ chỉ là một bộ thi thể thì là gì chứ?
"Thạch huynh lên đường bình an!" Trường Cung Diễn một mình uống rượu với ánh trăng, bản thân cạn hết một ly rồi sau đó đổ một ly xuống dưới đất.
Tiên cổ, như thường lệ lại có thiên tài quật khởi, có những thần thoại huy hoàng được khai sáng, sự quan tâm của mọi người đều dời đi, không còn chú ý gì tới Hoang nữa, lại có nhân vật nổi tiếng quật khởi.
"Hung sào kia là nơi như thế nào mà lại đáng sợ như thế chứ, không ngờ khi Thiên Thần truy vào trong thì lại chết đi, không cách nào sống sót rời khỏi được!"
Mọi người kinh ngạc, chàng trai "Trích Tiên" tới từ Hung sào tay cầm thanh sáo ngọc kia cũng từng bị Thiên Thần truy sát, bởi vì bọn họ hoài nghi kẻ này cũng đã tu ra luồng tiên khí thứ hai.
Nhưng mà, sau khi hắn trọng thương và tiến vào trong hung sào thì có một vị Thiên Thần đuổi theo sau, cuối cùng người này bỏ mạng bên trong, máu tươi bắn lên rất cao, cả trời đâu đâu cũng là máu, cả Tiên cổ đều khiếp sợ!
Trong khoảng thời gian này, có rất nhiều sự kiện lớn phát sinh.
Ví như, có người độ thiên kiếp nên đã tạo nên một cơn chấn động không hề nhỏ. Biết bao nhiêu năm rồi mà chưa hề có người nào như thế, đời này không ngờ lại có người dùng lôi kiếp để rèn luyện và gột rửa thân thể.
Ngày đó, Tiên cổ như nổ tung, rất nhiều người đi tới để theo dõi, quả thật uy thế rất to lớn.
Đáng tiếc là, vị quái thai cổ đại kia đã độ kiếp thất bại và bỏ mạng, cũng vì bản thân chủ động dẫn thiên kiếp tới cho nên vô cùng kinh khủng, hắn nhận lấy cơn đau khổ không cách nào tưởng tượng nổi, kết quả là bị đánh thành than cốc.
Cũng vào một ngày đó, dân bản địa của Tiên cổ đều kinh sợ, bởi vì khi độ kiếp có vô tận nguyền rủa giáng xuống và ăn mòn người nọ, khiến cho toàn bộ Thiên Thần đều run sợ lỡ may tai bay vạ gió.
Bởi vì, đối với những người từ ngoài vào thì lần đầu tiên gặp phải sự ăn mòn của nguyền rủa cũng không tính là gì. Nhưng đối với bọn họ thì tựa như là vứt lửa vào trong hố thuốc nổ, sẽ khiến nguyền rủa của bản thân càng nghiêm trọng hơn.
"Cây nhỏ của Thập Quan vương là Thế Giới thụ còn non!"
Tin tức này truyền ra khiến vùng đất Tiên cổ này chấn động. Rất nhiều cường giả xuất kích tìm kiếm tung tích của hắn tạo nên một cơn triều cường điên cuồng.