Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đây là một dãy núi cây cỏ um tùm, tùy ý cũng có thể thấy được lão dược mấy ngàn năm.
Một ngọn núi đá, dây leo quấn quanh, trên đỉnh ngọn núi có một cái tổ hung cầm đường kính mười trượng bốc ra hương dược nức mũi.
Thạch Hạo "tu hú chiếm tổ chim khách", trốn trong tổ của một con kim ưng, hắn đang dùng đỉnh hầm các loại dược thảo, ngoài ra còn có ba con Ngạc Long đã được lột da đang trôi nổi trong nồi thuốc đang sôi sùng sục này.
Mùi thuốc và mùi thịt hòa quyện với nhau có chút là lạ, thế nhưng hiện giờ Thạch Hạo cũng không lựa chọn nào cả, khôi phục thân thể quan trọng hơn, dù khó ăn hơn nữa c*̃ng phải nuốt xuống.
Đây là thời khắc thanh tĩnh hiếm hoi, đã hai ngày trôi qua sau khi thoát khỏi Nhân Mã tộc, hắn không dừng lại chút nào mà vẫn ra sức chạy trốn khỏi sự đuổi bắt.
Sau khi tới được vùng rừng núi hoang vu này thì bất ngờ phát hiện rất nhiều dược thảo, hắn g**t ch*t ba con Ngạc Long cấp Chân Thần cảnh lần theo mình rồi tranh thủ chữa thương.
"Hi vọng Thiên Thần đến chậm một bước!" Thạch Hạo nói, dược thảo và thịt Ngạc Long trong đỉnh đã rục, hắn bắt đầu ăn lấy ăn để.
Sau đó, tinh lực phồn thịnh lan ra nhấn chìm cả người, hắn đang tận dụng mọi khả năng để chữa thương.
Có thể nhìn thấy, từng vết rách nằm dày đặc trên bảo thể trong suốt của hắn vẫn còn không ngừng lan vào sâu trong thân thể, kéo dài tới tận trong phủ tạng.
Da vàng xương bạc, hiện giờ khi Thạch Hạo vận công thì hiện ra trạng thái như thế này, đây là sự thể hiện của việc tu luyện thân thể đến cảnh giới cực hạn!
Đáng tiếc, dù là da vàng hay xương bạc cũng đều dày đặc vết nứt như mạng nhện, lúc nào cũng có thể giải thể, thương thế lần này của hắn quá nặng. Đầu tiên, khi bế quan thì bị đại đạo làm trọng thương, sau đó lại bị Quân Đạo, vương giả Thiên quốc đánh lén, xương trán và trái tim đều bị đâm nát, sau cùng lại bị Thiên Thần truy kích, thương chồng thương.
Nếu là người khác chắc đã chết từ lâu, đừng nói kiên trì nhiều ngày như vậy dù là sống được nửa canh giờ cũng đã là kỳ tích rồi.
Hai luồng tiên khí quấn quanh, thắt chặt lại thân thể sắp chia năm xẻ bảy của hắn, khiến các phần thân thể không đến nỗi tách rời nhau ra, tinh lực cuồn cuộn dâng lên.
Có chuyển biến tốt, thế nhưng không thể lập tức khỏi hẳn, đây là vết thương đại đạo. Ngay cả Thiên Thần mà bị Đạo thương cũng có thể sẽ phải chết đi, ai cũng không nắm chắc sẽ phục hồi lại như cũ.
Đó cũng là vì nguyên thần lực của Thạch Hạo rất kinh người nên thân thể bất diệt, cộng với việc tu ra hai luồng tiên khí. Hiện nay cũng chỉ có thể tĩnh dưỡng mới tốt, tối thiểu cần mấy chục ngày bế quan mới có cơ hội phục hồi như cũ.
Nhưng là, người bên ngoài sẽ cho hắn cơ hội sao?
Đáp án hiển nhiên là không!
Bỗng dưng, hắn mở mắt ra rồi cực tốc phá không mà đi, chỉ để lại ở chỗ cũ một chuỗi bóng mờ, thoát khỏi dãy núi này.
"Hê hê... "
Tiếng cười khiến người ta căm ghét truyền đến, đó là một sinh linh màu vàng cao một trượng giống như là Thần Viên. Nhưng khắp người đều là vảy màu vàng kim, đồng thời phía sau có một cái đuôi rắn, đôi cánh tay dài ngoằng rủ xuống tới đầu gối.
Đây là một loại vượn cổ vô cùng đáng sợ, là một sinh vật biến dị sở hữu ưu điểm của Long tộc, Xà tộc, Viên tộc trên một kỷ nguyên trước, mạnh mẽ và kinh người.
Đặc biệt là, khi nó tu đến Thiên Thần cảnh thì toàn thân được vảy màu vàng kim bảo vệ, đao thương bất nhập, có thể ra vào trong nhật nguyệt.
Thạch Hạo từng dẫn nó vào trong cổ trận của một di tích. Kết quả hàng vạn kiếm quang chém lên trên người phát ra tia lửa văng khăp nơi thế nhưng ngay cả một cái vảy vàng kim đều không có bóc ra, không hư hao chút nào.