Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Người tới tuy già nhưng rất cường tráng, trường y màu xanh lơ, lướt ngang không trung đi tới, tay áo phấp phơ trong gió, hắn hét lớn một tiếng lập tức khiến cả tiểu thiên thế giới bên dưới đều chấn động theo.
Chính xác, người này là nhân vật tuyệt đỉnh trong Thiên Thần, vượt qua đám Mã Nguyên kia, khi hắn giáng lâm xuống thì cả thế giới nhỏ này cũng reo vang cùng.
"Tiền bối của Hồn tộc, sao lại tới mức đó chứ?" Có người mở miệng, không nghĩ rằng một vị Thiên Thần đỉnh cấp lại xuất hiện và che chở bảo vệ Thạch Hạo.
Mấy đại Thiên Thần đều xuất động và xác định được Hoang đang ở trong tiểu thế giới này nên đã bắt đầu thu lưới, nhưng không nghĩ rằng, Nhân Mã tộc, Bát Tí Hồn tộc, Cổ Ma tộc lại muốn bảo vệ Thạch Hạo.
"Các ngươi cũng nên biết, hắn có quan hệ với Cổ tổ Tế Linh, từng trao trả một cành cây màu vàng!" Ông lão mở miệng nói.
Thiên Thần mở miệng nói chuyện, dù là cách nhau rất xa, đứng hai đầu trong tiểu thiên thế giới này thì cũng có thể hiểu được đối phương nói gì, cho nên cũng không cần phải tới gần mà vẫn có thể đối thoại được.
"Cổ tổ Tế Linh, đó là một chuyện vô cùng xa xưa rồi. Thiếu niên này dù gì cũng chỉ là một tên ngoại lai thì làm gì có quan hệ với hắn chứ, cũng là may mắn nhặt được một cành cây ở bên dưới Hắc uyên kia mà thôi, cũng không nói rõ được chuyện gì." Có Thiên Thần đáp lại.
"Chúng ta đã điều tra rõ, quả thật hắn có quan hệ với Cổ tổ, và từng thấy qua Tế Linh đại nhân ở ngoại giới." Ông lão đứng nơi xa lên tiếng.
"Chắc chắn là nói dối, Cổ tổ Tế Linh sớm đã chết hơn một kỷ nguyên trước rồi, tên ngoại nhân này thì có tài cán gì mà đòi từng thấy qua Tế Linh đại nhân chứ!" Có Thiên Thần kiên quyết bác bỏ.
"Các ngươi sai rồi, Tế Linh đại nhân vẫn còn sống!" Một ông lão của Cổ Ma tộc đứng dậy với vẻ đầy kích động.
"Đạo huynh, ngươi quá ương bướng đó, nếu như Tế Linh đại nhân còn trên thế gian thì tại sao không trở lại nơi này, đây chính là Thần quốc của người, cũng chỉ là giả mạo mà thôi." Một vị Thiên Thần cười nhạo.
"Có lời đồn, một vài bộ tộc Tiên cổ đã vứt bỏ đi quá khứ, quên lãng Tế Linh, không thừa nhận địa vị của đại nhân, xem ra là sự thật rồi, bộ tộc của các ngươi chính là một trong số này!" Ông lão của Bát Tí Hồn tộc lạnh lẽo nói.
"Hoặc là, các ngươi biết hắn có quan hệ với Tế Linh đại nhân cho nên mới muốn bắt để tìm hiểu đầu đuôi, đúng hay không?" Thiên Thần của Cổ Ma tộc truy hỏi.
"Không hiểu các ngươi đang nói chuyện gì nữa, dù cho Tế Linh đại nhân có còn sống đi nữa thì cũng chắc chắn đang luân hồi, quên đi mọi chuyện, bắt đầu lại từ đầu, hai vị hà tất lại ôm lấy quá khứ, có một vài người và một vài sự việc đã tiêu tan theo thời gian thì cũng không nên cố gắng tìm kiếm làm gì."
"Các ngươi quả nhiên đã ruồng bỏ Tế Linh đại nhân rồi!"
"Đạo huynh nên hướng về tương lai, không nên tư tưởng với quá khứ làm chi!"
"Nói như vậy, chúng ta muốn bảo vệ thiếu niên kia, mấy người các ngươi cũng không đồng ý, nên muốn so sánh cao thấp à?"
"Cứ cho là như vậy đi!"
Ầm!"
Vùng thế giới nhỏ này run rẩy, có cường giả tỏa ra thần niệm vô cùng mạnh mẽ xé rách hư không, đây chính là sự tức giận của vị Thiên Thần tuyệt đỉnh của Bát Tí Hồn tộc kia gây nên.
"Hú..."
Tiếng voi gầm vang lên, một con voi vàng từ đằng xa ngẩng đầu hú vang, quần sơn run rẩy, đá văng tứ tung, cổ mộc gãy nát, chiếc vòi dài quật mạnh trong hư không khiến cho những thứ này đều nổ tung.