Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Là một Thiên Thần cao cao tại thượng thế nhưng lại bị người khác chế nhạo như vậy khiến cho Mã Nguyên vừa kinh ngạc vừa tức giận, đồng thời trong lòng cũng sinh ra chút sợ hãi, sợ mình sẽ chết ở nơi này.
Hắn cầm chặt thanh đoản mâu bằng đồng trong tay lăm le muốn một mâu đâm chết Thạch Hạo, thế nhưng tiếc là có lòng mà chẳng có lực.
"Vèo!"
Dù vậy, khi hắn ra tay thì cuồng phong gào thét, núi cao nứt toác, cỏ cây chết khô, cát bay đá chạy, thanh mâu đồng hóa thành một tia chớp đâm thẳng về phía Thạch Hạo.
Thạch Hạo cũng không có chống đỡ mà thân thể tựa như một vệt sáng lao vút ra ngoài, bởi vì phong tỏa ở phụ cận đều bị phá tan nên hắn không cần thiết phải liều mạng, dù sao bốn phía vẫn còn có những quái thai cổ đại đang dòm ngó mình.
"Xoẹt!"
Một luồng cầu vồng vô cùng lấp lánh lao tới, thế nhưng thứ này công kích về phía Mã Nguyên với uy lực mạnh mẽ tuyệt luân.
Đây chính là một mũi thần tiễn được b*n r* từ chiếc cung cổ thần bí của Trường Cung Diễn, những nơi nó lao vút qua hư không vỡ vụn đồng thời xuất hiện những dị tượng vô cùng đáng sợ, vô số thi thể thần ma đang trôi nổi ở bốn phía.
Sau khi mũi tên này được b*n r*, tựa như trong thiên địa này có thần chết ma diệt, vô cùng kinh người!
"Rắc!"
Thân thể của Mã Nguyên phát sáng tựa như là một ngọn lửa lớn nghiền nát mũi tên này, thế nhưng bản thân cũng rung lên dữ dội, tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều giật nảy mình.
Không ít người nhìn về phía Trường Cung Diễn, cây cung của hắn quá đáng sợ, thi thoảng còn thấy một luồng lực hỗn độn lan tỏa, từng luồng khí thế thần bí quấn quanh.
Đồng thời, mọi người cũng tập trung về phía Mã Nguyên, một Thiên Thần mạnh mẽ thế nhưng lại suy yếu tới mức này? Một vị quái thai cổ đại mở cung vậy mà lại khiến cho thân thể của người này run rẩy.
Thạch Hạo dừng bước và biểu đạt lời cảm ơn với Trường Cung Diễn, nhưng mà hắn cũng không muốn tiếp tục ra tay nữa, thể xác của hắn đã nứt thành bốn miếng, trạng thái chẳng hề ổn chút nào.
"Xoẹt!"
Đúng vào lúc này, hoàn toàn vượt qua mọi dự đoán của tất cả, Mã Nguyên bước lên một bước sau đó rồi biến mất khỏi nơi này, cứ thế rút lui.
Việc này khiến mọi người càng ngạc nhiên hơn, Thiên Thần lại lùi bước? Còn chạy trước cả Thạch Hạo!
Mọi người ồ lên, dù gì cũng là chí cường giả của một bộ tộc cao cao tại thượng, thế nhưng lại... chạy!
"Nè, lão Mã, đừng có trốn chớ, hai anh em chúng mình cùng nhau ôn chuyện xưa, thảo luận về những lý tưởng nhân sinh chứ." Thạch Hạo ở đằng sau hét lớn, trước kia đối phương còn trịnh trọng nói rằng muốn nhờ hắn một chuyện, hiện giờ hắn trả lại đúng như nguyên văn.
Mã Nguyên tức tới mức suýt phát điên, dù là những huyền tổ* của Thạch Hạo khi nhìn thấy hắn cũng phải gọi là trưởng bối, thế nhưng cái tên khốn mất dịch này lại chế nhạo hắn như vậy, muốn chết mà!
(*): Ý nói là tổ tông của Thạch Hạo.
"Truyền Thiên Thần lệnh của ta, truy sát Hoang ở khắp tiểu thiên thế giới của Tiên cổ!" Mã Nguyên hét lớn một tiếng.
Ánh mắt của hắn vô cùng ác độc, lần này quá uất ức, chỉ sơ sẩy một cái mà lại dẫn tới đau khổ đáng sợ như vầy, suýt chút nữa thì đã gặp phải nguy cơ mất mạng.
Trước khi rời đi thì hắn gầm lớn như thế, biểu đạt sự căm phẫn trong lòng mình cùng với ngọn lửa giận đang bùng phát!
Một vị Thiên Thần muốn rời đi thì sinh linh ở nơi này không một ai có thể ngăn cản.
"Xoẹt!"
Cùng lúc đó, Thạch Hạo lấy ra Phá Giới phù và tiến vào trong một thông đạo màu bạc rồi biến mất không thấy đâu, hắn nhanh chóng rời khỏi nơi này và tìm một nơi để chữa thương thật tốt.
Lúc Thạch Hạo rời đi thì có mấy luồng sát khí vô cùng mạnh mẽ đánh thẳng vào trong thông đạo ấy, thế nhưng cũng chẳng hề có chút ánh hưởng gì cả, hắn thuận lợi rời khỏi.