Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Máu tươi đỏ thắm rơi ra tựa như từng ngôi sao lớn đập vào mặt đất khiến nơi đây nổ tung!
Mỗi một giọt máu nhỏ xuống cũng có thể xuyên thủng một ngọn núi, đây chính là máu của Thiên Thần, ẩn chứa uy năng vô tận.
"A... " Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Trong khu vực này có không ít sinh linh gồm cả thiên tài ba ngàn châu và dân bản địa, một khi bị giọt máu rơi xuống bắn trúng thì khó có thể sống sót!
Đây chính là uy thế của Thiên Thần, sức mạnh thần thánh khó mà suy đoán!
"Sao có thể mạnh mẽ đến thế, đối với thần linh mà nói thì Thiên Thần tựa như Chân Long như mặt trời, ngự trị trên cao, khó có thể ngang hàng." Rất nhiều người sắc mặt trắng bệch.
Nơi này đại loạn, tất cả mọi người nhanh chóng lui lại vì sợ bị dính phải. Chỉ là một bàn tay của Thiên thần bị rạn nứt thôi mà đã tạo thành hậu quả khủng khiếp như vậy, làm cho người ta khó có thể tin được.
Dù là quái thai cổ đại cũng phải lùi về sau, không nói được lời nào.
Sắc mặt Mã Nguyên tái xanh, gương mặt dữ tợn, mạnh mẽ cao cao tại thượng như hắn mà lại bị một con sâu nho nhỏ trong mắt đáng gãy tay phải, chuyện này thật không thể nào tưởng tượng được.
Thế nhưng sau khi hắn nhìn thấy "tiên chủng" thì ánh mắt không thể không từ trong vẻ tức tối trở thành sáng rực, bảo vật thần thánh như vậy hiếm thấy biết bao thế nhưng lại có thể gặp được ở ngay nơi này!
"Tiên chủng? Thực sự là chuyện tốt, dù ở kỷ nguyên trước cũng rất hiếm thấy." Mã Nguyên sinh ra trong di tích này nên tất nhiên cũng biết được nhiều bí mật.
"Đây là may mắn chuẩn bị cho lão già cổ hủ ta sao?" Hắn bắt đầu ha ha cười lớn như điên dại, thế nhưng cánh tay đau đớn lại khiến nụ cười kia trở nên dữ tợn.
Mã Nguyên vui sướng cười to nhìn chằm chặp vào thân thể Thạch Hạo, rồi lại nhìn vào tiên chủng thần bí hóa thành cuống rốn thiên địa kia.
Thân thể đã tu thành hai luồng tiên khí, phóng tầm mắt nhìn khắp từ xưa đến nay thì bộ thể xác này là tuyệt phẩm, siêu phàm nhập thánh. Thêm vào đó là một tiên chủng cả thế gian khó tìm khiến cho hắn không nhịn được muốn thét dài.
"Khà khà, trời già đối xử với ta không tệ mà." Nụ cười trên mặt Thiên Thần Mã Nguyên rất rạng rỡ, vừa nãy tuy không cẩn thận nhưng thực lực của hắn vẫn là người cao nhất ở nơi này, giết một tu sĩ nho nhỏ thật dễ như ăn cháo.
Cánh tay phát ra ánh sáng chói lọi vung tới, bàn tay vỡ nát và toàn bộ những giọt máu rơi ra bay ngược trở về nơi cổ tay đã bị cắt đứt kia, chúng nhanh chóng hợp lại.
Đây là thủ đoạn của Thiên Thần, pháp lực vô biên, chỉ cần máu thịt vẫn còn thì trong chớp mắt có thể hợp lại tạo thành chân thân.
"Là tiền bối Nhân tộc, lão già ta sẽ dạy ngươi cách tôn kính cường giả." Hắn âm trầm lạnh lẽo nói.
Đột nhiên, thần sắc hắn biến đổi mạnh, chớp mắt lùi về sau đồng thời vẩy mạnh cánh tay kia, tiếp đó khuôn mặt lập tức tái mét tựa như nhìn thấy quỷ, vẻ tức giận không gì sánh được.
Trên cánh tay đó sấm chớp ầm ầm, đó là kết quả do nước thiên hà trút xuống tạo nên, lúc đầu hắn cũng chẳng hề để ý làm gì.
Là một Thiên Thần, uy lực sấm chớp cỡ này vẫn chưa thể làm hắn bị thương được, tuyệt đối có thể hóa giải dễ dàng.
Nhưng mà hắn đột nhiên cảm nhận được trong thân thể trở nên u tối, có một sức mạnh yêu tà và đáng sợ đang tàn phá bừa bãi chứ chẳng hề được chế ngự, có thể làm thân thể của hắn bị thương.