Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Người đến vóc dáng không cao nhưng vô cùng rắn chắc cường tráng, tiếng nói vang dội, tựa như một cái chuông lớn đang nổ vang!
Râu tóc hắn bạc trắng, tinh thần khỏe mạnh, con mắt tựa như ngọn đèn vàng rực rỡ, những bước chân trên đường tạo thành cuồng phong, núi lớn xung quanh chấn động, hắn tựa như một người khổng lồ thời tiền sử đang đi tới.
Thạch Hạo không nói câu nào, tay phải nắm tiên kiếm Đại la, trên đầu lơ lửng lò luyện đan chứa nước Thiên Hà và nguyền rủa, tay trái âm thầm nắm mảnh xương trắng loáng -- Vạn Linh đồ.
Hắn làm tốt việc chuẩn bị liều mạng, phải biết, đây chính là đang đối mặt một vị Thiên Thần, từ trên cấp độ tiến hóa của sinh mệnh thì hai bên có chênh lệch rất lớn.
"Tiểu hữu không cần căng thẳng, chúng ta nhờ một chút, ngồi xuống nói chuyện một lát." Vị Thiên Thần này tuy tóc bạc phơ thế nhưng khuôn mặt trắng loáng giống như là ngọc thạch, không hề có một chút nếp nhăn nào tựa như dáng vẻ của một người trung niên. Tuy nhiên sự tang thương trong đôi mắt ấy đã thể hiện quá rõ khí tức của năm tháng xa xưa, đây tuyệt đối là một lão quái vật sống rất lâu rồi.
"Lão trượng, có gì dạy bảo?" Thạch Hạo cất giọng hỏi đồng thời đề phòng càng cẩn thận hơn. Mặc dù hắn có thể ngạo thị người cùng thế hệ, thế nhưng đối mặt lão quái vật như vậy thì c*̃ng cảm nhận được áp lực cực lớn, cấp bậc tu hành đều phân chia đẳng cấp rõ ràng.
Ở phía xa, quái thai cổ đại cũng duy trì khoảng cách nhất định rồi lẳng lặng nhìn, một Thiên Thần xuất hiện như thế, ai cũng không dám bất cẩn.
"Có người mời ta xuống núi để đối phó ngươi, tuy nhiên sau khi đến ta đã thay đổi ý định. Ngươi đã tu ra hai luồng tiên khí, đây tuyệt diễm đến cỡ nào chứ, đủ để ngạo thị cổ kim, lão hủ chân thành mời ngươi đến bộ tộc ta làm khách." Hắn nói.
Mặc dù là nói như vậy thế nhưng hắn lại mang theo một luồng uy thế nhàn nhạt khiến lòng người rung động, rất nhiều sinh linh run rẩy, không nhịn được muốn quỳ sát xuống.
Đây là uy thế của Thiên Thần, không thể kháng cự!
Hai luồng tiên khí lưu chuyển bên ngoài cơ thể giúp hắn chống cự lại uy thế này, hắn vẫn chưa chịu ảnh hưởng.
"Lão trượng. Bây giờ ta đã bị trọng thương, chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để chữa thương, chờ khi thương thế chuyển biến tốt, nhất định sẽ đến nhà bái phỏng." Thạch Hạo nói.
Hắn cũng không coi lời của đối phương là thật, đối phương đã đến từ sớm và vẫn luôn khóa chặt hắn, nếu như trong lòng mang thiện ý thì sẽ không khiến cho hắn dao động, lòng sinh ra cảnh giác.
"Như vậy thì càng nên đến bộ tộc ta làm khách, thân thể ngươi có bệnh cần người bảo vệ, ta xem ai dám làm phiền ngươi!" Lão giả nói một cách chính trưc.
Đồng thời hắn mở to con mắt nhìn quét quần hùng, một luồng uy thế lớn lao tản ra, tiếng phù phù liên tiếp truyền đến, rất nhiều người chịu không nổi khiến hai chân như nhũn ra, run lẩy bẩy rồi ngã trên mặt đất.
Xa xa, khóe miện một ít quái thai cổ đại lộ vẻ cười gằn, lui về phía sau một chút và cũng không nói lời nào.
"Tiểu hữu không cần đề phòng, lão hủ Mã Nguyên cũng giống như ngươi, đều là nhân tộc." Hắn để lộ ra một tin tức quan trọng, hắn không tính là dân bản địa chính thống.
"Lão trượng là tiền bối kỳ tài của ba ngàn châu, dừng chân ở Tiên cổ chưa từng rời đi sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Mấy chục vạn năm trước, tổ tông của ta ở lại Tiên cổ, ta là đời sau của Nhân tộc ở thượng giới." Mã Nguyên nói, lần thứ hai mời chào.