Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Dãy núi hùng vĩ như những con voi lớn nằm ngang dọc, từng ngọn tiếp từng ngọn, còn khu vực chiến trường thì bừa bộn không thôi.
Tất cả mọi người đều rút lui, không biết quái thai cổ đại vì sao đều đồng loạt xuất hiện và chạy tới nơi này, lẽ nào đều là vì Hoang?
Thạch Hạo nhấc tiên kiếm Đại la lùi lại mấy bước đến một vị trí vững chãi, tình huống hiện tại của hắn rất tồi tệ, không thích hợp tái chiến.
Hơn nữa, hắn có chút hồi hộp, luôn cảm thấy mối nguy hiểm tựa như là bị sinh linh nào đó đang rình mò, cho nên cũng không hành động tùy tiện.
"Một người, hai người, ba người... "
Có người nhẩm tính rồi hít vào một hơi lạnh, ít nhất tất cả những vương giả cổ đại được biết đến đều xuất hiện trong vùng núi này.
Đây tuyệt đối là một sự kiện lớn!
"Vẫn còn có người đang tới, đã xảy ra chuyện gì?" Mọi người nghi ngờ không thôi.
Chẳng lẽ là vì Hoang tu ra luồng tiên khí thứ hai, thành tựu này đã chấn động Tiên cổ, gợi nên hứng thú của tất cả mọi người?
Thế nhưng tin tức vẫn chưa được truyền ra, chẳng lẽ những người này đã đoán trước được và vội vàng kéo tới?
"Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà chúng ta không biết." Có người thấp giọng nói, không cho rằng tất cả mọi cường giả đều vì Hoang mà tới.
Thanh niên thổi sáo tựa như "Trích Tiên" đến từ Hung sào, Thập Quan vương được khí hỗn độn vờn quanh, Ninh Xuyên hoàn mỹ đạp trên Sơn Hà đồ, đều là tiêu điểm chú ý của mọi người.
Ba đại cao thủ, bất kỳ người nào xuất hiện đều sẽ gợi ra náo động!
Tóc Ninh Xuyên trắng như ngân hà tung xõa ở trước ngực và sau lưng, trên khuôn mặt hoàn mỹ là một đôi mắt trong suốt, chính đôi mắt đó đang nhìn chăm chú về phía Thạch Hạo.
Giữa hai người chắc chắn phải có một trận chiến, không thể tránh khỏi!
Đây là lần đầu tiên chân thân của bọn họ gặp mặt, tại ngay chỗ này.
Chỉ là, trạng thái của Thạch Hạo quá tệ, rất khó liều mạng, tình thế trước mắt không chút lạc quan.
Vù!
Bỗng nhiên, Thạch Hạo cảm thấy hư không run lên, gợn sóng kỳ lạ khuếch tán. Từ lúc quyết đấu cùng Cổ Thánh tử hắn cũng đã có cảm ứng tương tự thế nhưng cũng không hề để ý, tới giờ mới lộ vẻ nghi ngờ.
"Ở chỗ kia!" Có người cả kinh nói đồng thời chỉ về hướng Tây.
Trên thực tế thì ngay khi có người mở miệng thì mấy người như Thập Quan vương đã biến mất, rời đi nhanh như chớp.
Ầm!
Hư không vỡ tan, một cung điện hùng vĩ nhô ra, ở xung quanh có vô số khe lớn màu đen đang từ từ lan rộng về phía xa.
Đây là một tòa cổ cung thần bí tỏa ra khí tức thần thánh, kèm theo đó là từng tia tiên vụ, trông trang nghiêm và yên tĩnh, mái ngói của cung điện có màu vàng.
Chẳng qua là nó có chút mơ hồ, cũng không hoàn toàn hiện hết ra ngoài, tựa như vùi trong hư không, trụ đá to lớn, cung điện rộng rãi, mái ngói màu vàng, tất cả tổ hợp lại với nhau vô cùng hùng vĩ.
Cái này nghi là một tòa Tiên cung, mang theo khí tức Tiên Đạo.
Thanh niên kỳ ảo cầm sáo trúc trong tay, Thập Quan vương... đều tới đây vì thứ này, một đường đi theo, đuổi đến tiểu thiên thế giới này.
"Là nó, Hoàng Kim Đạo cung xuất hiện, chứng tỏ võ đài Tiên Đạo chẳng mấy chốc sẽ hiện ra sao?" Có người khiếp sợ, cuối cùng cũng hiểu được xảy ra chuyện gì.