Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Dễ dàng như vậy?
Xa xa tất cả những người đang xem cuộc chiến đều tê cả da đầu, ngay cả Cổ Thánh tử cũng sẽ chết ư? Trong một ngày tam đại vương giả mất mạng, quá mức chấn động!
"Hả?"
Thạch Hạo thất kinh, kiếm thai như cầu vồng, ánh sáng huy hoàng soi sáng đè ép nhật nguyệt, rực rỡ không thôi! Lúc này như bẻ cành khô đâm thẳng vào mi tâm, máu tươi bắn lên, thế nhưng lại không xuyên ra sau ót.
Chuyện gì xảy ra? Những người khác cũng đều ngạc nhiên.
Mọi người nhìn chăm chú, quan sát kỹ càng thì tất cả đều khiếp sợ.
Tuy mi tâm của Cổ Thánh tử có vết máu thế nhưng lại mở ra một cánh cửa cực kỳ thần thánh, từng sợi khí hỗn độn tràn ra, hào quang dâng lên tựa như một toà động phủ cổ xưa đang nuốt kiếm thai kia vào.
Điều này khiến người ta không thể không kinh ngạc, đây là loại thần thông gì mà lại mở ra ở mi tâm và hình thành nên cánh cửa, thậm chí ngay cả kiếm thai sắc bén như vậy mà vẫn có thể nuốt vào, khó mà tin nổi.
Giờ phút này, đánh giá của mọi người với Cổ Thánh Tử liền thay đổi, người này rất ghê gớm!
Cuối cùng thì mọi người cũng ý thức được, bất kỳ vị quái thai cổ đại nào cũng đều có chỗ hơn người, nếu không sao có thể xưng tôn một đời, sao có thể xưng bá một khoảng thời gian?
"Cửu Thiên thập Địa, Thần Ma dung hợp, giết!" Cổ Thánh tử rống to, lúc này hắn c*̃ng giết đến đỏ cả mắt.
Thân ảnh khổng lồ từ khắp các nơi trong thiên địa lao xuống kết hợp lại với thân thể của hắn, đây là anh linh, là tàn hồn của cường giả ngày xưa chết trận để lại.
"Ầm!"
Đòn đánh này khiến cho trời long đất lở, cát bay đá chạy, thần khóc ma gào, quá kỳ lạ.
Một trận âm phong bao phủ toàn bộ sơn mạch, rất nhiều tảng đá nặng mấy trăm ngàn cân giống như lá rụng bay đầy trời, đập cho hư không nổ vang, toàn bộ những đám mây trên trời đều tan hết.
"Ầm!"
Thạch Hạo chạm chưởng với hắn, thân thể đau nhức, bởi vì vết thương trên người hắn quá nhiều, trước kia đều chia năm xẻ bảy, loại chiến đấu này rất bất lợi với hắn.
Thân thể Cổ Thánh tử phát sáng, từng tia khí hỗn độn từ lỗ chân lông phun trào ra ngoài, đây là sự thể hiện của thân thể khi ngâm qua bảo dịch thần bí, kiên cố bất diệt.
Hắn kiêng kỵ nhất chính là thanh tiên kiếm Đại la, mà hiện tại đã tạm thời bị hắn lấy đi và giam cầm, việc này giúp hắn thở phào nhẹ nhõm.
Trong thiên địa, sấm sét không ngừng, tia chớp đan xen, đó là cuộc cận chiến giữa hai người. Sau khi anh linh chiến hồn gia nhập, quỷ khóc thần gào, âm phong gào thét, rất nhiều ngọn núi đều rời khỏi mặt đất bay lên trên không, sau đó nổ tung.
Cảnh tượng dị thường kinh khủng!
Ầm!
Lại là một đòn, máu tươi cả người phun ra từ những vết thương trước đó.
Lẽ nào Cổ Thánh tử sẽ lật ngược tình thế, sẽ giết được Hoang? Những sinh linh vốn đang chạy trốn đều dừng lại và chờ đợi kết quả.
Cổ Thánh Tử thiêu đốt thần lực khiến bản thân đạt đến cực tốc. Bức Thạch Hạo cận chiến với hắn, hắn nhìn ra thể xác của đối phương dày đặc vết thương, đây là cơ hội tốt nhất.
Thạch Hạo máu me khắp người, hắn thừa nhận rằng, trạng thái hiện giờ xác thực vô cùng tồi tệ, không thích hợp kịch chiến. Nhưng lmà, những người này liên thủ đột kích giết hắn. Nếu không diệt trừ, để họ chạy thoát thì lần sau cũng không biết lúc nào mới có cơ hội đánh gục.