Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đầu lĩnh của Thiên quốc được coi là một trong những người nguy hiểm nhất, ẩn trong bóng tối, tay năm sát kiếm đẫm máu, ám sát quần hùng trong thiên hạ, vậy mà giờ này lại đang gặp nạn.
Hắn gầm nhẹ đồng thời cố hết sức điều khiển bí pháp Thiên quốc, huyết quang sáng rực cả người ngăn cản sức mạnh thần thánh kia hòng bảo vệ bản thân.
Nhưng mà, một đòn của Thạch Hạo lại kèm theo hai tia tiên khí, thương tổn mà nó tạo thành không thể nào tưởng tưởng được, căn bản không có biện pháp nào để áp chế, thứ này từ từ lan tràn về trước, không hề có xu thể dừng lại.
Không chỉ hai chân hắn vỡ tan mà đã lan đến tận đầu gối, rắc, hai cái xương bánh chè lòi ra ngoài, vết thương chằng chịt và tiếp tục lan lên trên.
Tốc độ lan tràn nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng, vương giả cổ đại của Thiên quốc sắp mất hai chân, cảnh tượng này quả thật vô cùng đáng sợ.
Nơi đó có một màn mưa máu tản ra, trong vẻ lạnh lẽo còn mang theo mùi máu tanh.
"A..."
Chí tôn ám sát hét lớn và hiện nguyên hình, một bóng người mơ hồ từ trong hư không xuất hiện, hắn có mái tóc dài màu đỏ sậm, tay cầm thanh sát kiếm.
Hắn dùng hết toàn lực điểu khiển một tia tiên khí của bản thân để ngăn cản hòng bảo vệ thân thể.
Nhưng tia tiên khí của hắn bị đánh tan và nhanh chóng tản ra rồi quay về lại nửa thân trên, căn bản không ngăn được sức mạnh của hai tia tiên khí, chênh lệch đôi bên quá lớn!
"Phụt!"
Hai bắp đùi của hắn cũng bắt đầu nổ tung từng chút một rồi hóa thành mưa máu, ánh đỏ b*n r*, đó là tinh hoa máu huyết có thần lực mạnh mẽ, thế nhưng lúc này cũng chỉ có thể tán loạn.
Vương giả Thiên quốc nhìn như một tên ác ma, đôi mắt màu bạc thỉnh thoảng tỏa ra huyết quang, trong con ngươi hiện lên hình ảnh thây chất thành núi, máu chảy thành sông.
Hắn đã không còn lựa chọn, đối mặt với đòn đánh mạnh nhất của Thạch Hạo thì hắn không cách nào ngăn được, ánh mắt lúc này lạnh lẽo vô tình rồi khoác tay, xoạt, hắn dùng tiên khí bao lại bàn tay của mình rồi chém về trước.
Máu tươi bắn lên, màu đỏ nhuộm tận hư không, nơi đây trở thành một nơi vô cùng kinh khủng.
Hắn không chỉ tàn nhẫn với kẻ địch mà còn độc ác với chính mình, tiên khí lượn lờ trên cánh tay làm cho nó trông như một thanh sát kiếm vô cùng sắc bén cắt đứt hai chân của mình, ngăn lại chuyển biến xấu của cả cơ thể.
"Ngươi thật quyết đoán!" Thạch Hạo bình tĩnh nói rồi bước tới một bước, trong lòng núi nổi lên tiếng sấm, mây gió biến đổi, tiếp tục đánh tới.
Đầu lĩnh sát thủ Thiên quốc nhanh chóng lùi lại, mái tóc dài màu đỏ đậm trên nửa thân còn lại tung bay, con ngươi lạnh lẽo vô tình, không nói một câu.
Đến lúc này mọi người mới thoát ra khỏi cơn kinh sợ, chiến đấu vừa rồi diễn ra quá nhanh, vô cùng kinh người, ai cũng không phản ứng kịp.
"Trời ơi, chí tôn sát thủ lại bị ép đến tình cảnh này, thân thể bị tổn hại, bị người chém đứt chỉ còn một nửa mà thôi!"
Tất cả đều ngây người, vương giả Thiên quốc được mọi người trong thiên hạ xưng là kỳ tài ám sát lại mất đi nửa thân thể, tình huống rất nguy kịch.
Vị chí tôn sát thủ này mặc dù không địch lại thì vẫn có thể ẩn trong bóng tối giết người, xưa nay đều không chịu thiệt, nhưng hôm nay vậy mà lại bị thương nặng như vậy.
"Có thể lùi đến đâu?" Thạch Hạo mở miệng liếc nhìn hắn đồng thời bước nhanhtới, lúc này cảm giác xung quanh tựa như có vật đổi sao dời, thời gian ngừng trôi, pháp tắc bao phủ, thân thể hắn phát sáng, thần bí và siêu nhiên, đang nhanh chóng tới gần chí tôn sát thủ.