Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Sống, hắn vẫn còn sống!" Quân Đạo hét lớn cảnh báo mọi người, và cũng là muốn mọi người hỗ trợ hắn, dù cho hiện giờ mũi mâu vẫn đâm xuyên cơ thể của Thạch Hạo thế nhưng trong lòng vẫn vô cùng sợ hãi.
Khí tức hiện giờ của Thạch Hạo rất đáng sợ, tựa như là một con hung long hình người rời khỏi hang, con mắt lạnh lẽo lóe lên ánh lửa tựa như có thể đốt trụi trời xanh.
Thạch Hạo hét lớn một tiếng tựa như sấm nổ, cả người đang ở giữa không trung nên lập tức dùng thần âm công kích.
"A..."
Cả người Quân Đạo lắc lư tựa như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt.
"Ầm ầm!"
Âm thanh cứ như là một cơn lũ bất ngờ ập tới, khí lưu do Thạch Hạo hét thật lớn kia hóa thành những gợn sóng ngập trời, sóng khí trắng xóa bốc lên tựa như là một ngọn núi lớn đập tới.
Quân Đạo hự một tiếng rồi há miệng ho ra đầy máu tươi, rất khó mà tưởng tượng được, kẻ địch này mạnh tới mức nào, chỉ há miệng hét một tiếng mà lại khiến người khác rung lên bần bật.
Quân Đạo dùng hai tay nắm chặt chiến mâu, ánh mắt lạnh lẽo chấn mạnh binh khí, hắn cũng chẳng thèm quan tâm tới lời khuyên vừa nãy của vị đại sư trận pháp trước mặt kia, thân thể này dù cho có quý hơn đi nữa thì cũng không thể lưu!
Keeng!
Thanh chiến mâu bạc phát sáng, hai cánh tay của hắn chấn mạnh hòng làm nổ tung cơ thể của Thạch Hạo, lúc này hắn vận dụng toàn bộ sức lực.
"Xoẹt!"
Nhưng, Thạch Hạo chỉ cần dùng một tay nắm chặt thanh chiến mâu thì đã ngăn cản được phù văn đang bùng phát để hủy diệt cơ thể của chính mình kia.
Còn một tay kia thì hắn giơ lên thật cao rồi chém mạnh xuống, một luồng sáng chói mắt phát sinh, bàn tay của hắn tựa như là một thanh thiên đao, keng, chặt đứt thanh chiến mâu bạc này.
Bịch, Thạch Hạo vững vàng đáp xuống mặt đất, sau dó dùng tay chộp về trước.
Tất cả mọi việc đều xảy ra trong chớp mắt, quá nhanh khiến người khác không cách nào phản ứng kịp, không ai có thể nghĩ Hoang vẫn còn sống!
Chuyện gì đang xảy ra vầy? Rõ ràng Hoang đã chết, mi tâm bị xuyên thủng, trái tim cũng bị chiến mâu phá nát thế nhưng lại có thể tỉnh lại, muốn nghich thiên à?!
Sự phục sinh của Hoang khiến nơi đây đại loạn, tất cả mọi người đều nhao hết cả lên, chỉ trong chớp mắt mà hắn đã thể hiện được sự cường thế của mình, nếu để hắn khôi phục lại thì sẽ tới mức nào nữa chứ, có thể rất nhiều người ở nơi này đều sẽ chết, cho nên ai nấy cũng đồng loạt xuất thủ!
Quân Đạo cực tốc lùi lại, hắn biết mình không phải là đối thủ của Thạch Hạo, dù cho Hoang đang rạn nứt cả thân thể, trọng thương tới mức gầ như đang hấp hối đi nữa nhưng dù sao cũng đã tu ra hai luồng tiên khí, hai bên không thể ngang hàng!
Hai luồng tiên khí, đây tuyệt đối là một thần thoại vô địch khó mà tưởng tượng được, một khi truyền đi thì sẽ chấn động mười phương, huy hoàng tới cực điểm!
Nhưng mà, tốc độ của Thạch Hạo lại càng nhanh hơn, nơi đó xuất hiện một dãy bóng mờ lóe lên rồi biến mất, hắn nhanh chóng đuổi theo, những người khác cũng đã xuất thủ nhưng tốc độ lại không theo kịp hắn, toàn bộ đều đánh vào hư không.
"Tại sao lại gọi tàn hồn về chứ?" Vào đúng lúc này thì Quân Đạo vô cùng hối hận và tức giận, sinh ra oán niệm với Cổ Thánh tử.
Không ngờ lại cứu sống tên sát tinh này, chuyện này quả thật chẳng biết nói gì hơn, hắn ước rằng hiện giờ có thể một đao chém chết kẻ liên minh này!
"Còn đi đường nào nữa chứ!?" Thạch Hạo hét lớn một tiếng rồi xuất hiện bên cạnh Quân Đạo. Hắn tựa như là một luồng sáng di động, nhanh tới mức cả thân thể đều mờ ảo.
"Giết!"
Quân Đạo hét lớn, hắn dùng mọi khả năng, vận dụng toàn bộ sức mạnh, phù văn liên miên bao phủ toàn thân, từ đầu tới chân đều được che kín tựa như đang thiêu đốt vậy.
Hắn vận dụng sức mạnh cực hạn nhất hòng chặn lại Thạch Hạo và chờ cứu viện, muốn giữ một khoảng cách nhất định với tên sát tinh này, chỉ cần gắng gượng thêm chút nữa là có thể sống.