Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong lòng núi, Thạch Hạo ngồi xếp bằng chẳng hề nhúc nhích tí nào, thân thể nứt toác, vết thương vô cùng đáng sợ, có thể nói cả người đã chia năm xẻ bảy cả rồi.
Bởi vì có hai luồng tiên khí đang quấn quanh hắn nên mới không đến nỗi là giải thể, chúng gắn kết quấn chặt lại làm cho thể xác không bị tách ra, nếu không sớm đã hủy diệt rồi.
Tốc độ Vương giả cổ đại của Thiên quốc cực kỳ nhanh, một chiêu kiếm đâm tới lập tức thiên địa biến sắc, vết rách hư không hiện ra.
Thanh sát kiếm tich huyết này tựa như tia chớp nổ vang, như là cầu vồng nối thẳng tới mặt trời, nó sáng rực lấp lánh vô cùng, cả người của hắn dính tới dưới mặt đất rồi lao vút vào trong!
Chiêu kiếm này hướng thẳng mi tâm của Thạch Hạo, xương trán của hắn phát sáng, hai bên va chạm phát ra những tiếng keng keng, những đốm hoa lửa bắn tung tóe, có thể thấy được cơ thể của hắn mạnh mẽ tới mức độ nào.
Kết quả này khiến mọi người đều biến sắc!
"Bụp!"
Vương giả cổ đại của Thiên quốc, hắn đã thành công! Một chiêu vừa rồi đã đâm thẳng vào mi tâm của Thạch Hạo, máu tươi vung vãi, vô cùng thê diễm, không hề có một chút khó khăn nào.
Mặc dù thể xác của Thạch Hạo rất tuyệt diễm, thân thể gần như là kim cương bất hoại thế nhưng lúc này không có nguyên thần làm chủ nên không thể cứu vãn được gì, chỉ dựa vào bản năng của thân thể để ngăn cản thì cũng chỉ có thể như kim loại va chạm với nhau, tiếng vang chói tai mà thôi.
Cứ thế đã giết được? Tất cả mọi người không cách nào tin được.
Sau lưng bọn họ còn có một đám tu sĩ khác, tất cả đều là cường giả được mời tới, lúc này đều chấn động không thôi!
Mạnh mẽ vô cùng, tung hoành Tiên cổ, sức mạnh ép các quái thai cổ đại, người từng chém Đọa Thần tử, thế nhưng Hoang lại bị giết dễ dàng như thế, việc này khiến người khác run rẩy kinh ngạc, hai mắt trợn tròn.
"Chết!"
Quân Đạo nhảy chồm tới mang theo luồng gió mạnh, vô số ánh sáng b*n r*, một bước của hắn phải tới ngàn trượng, tay cầm một thanh chiến mâu bạc đâm xuyên trái tim của Thạch Hạo.
Vết máu đỏ sẫm chảy dài dọc theo lưỡi mâu bạc nhỏ xuống mặt đất.
"Ha ha ha... Hoang, ngươi cũng có ngày hôm nay à?!" Quân Đạo cười to, trên gương mặt mang theo vẻ tàn khốc cùng với lạnh lẽo. Một tay nắm lấy chiến mâu bạc, lọn tóc tung bay, máu tươi chảy dài khiến hắn trở thành một vị ma thần thật sự.
Tình cảnh này, chấn động lòng người!
Hoang, đã chết!
Mi tâm của hắn bị xuyên thủng, cũng có ý nghĩa là nguyên thần đã bị đâm nát, như vầy thì làm sao tránh được hồi tai nạn này chứ?
Sau đó, Quân Đạo lại tiếp tục đâm một mâu phá nát trái tim của hắn, lưỡi mâu không ngừng phá hoại xương cốt máu thịt, hắn từ từ chứng minh Hoang đã chết hoàn toàn, nếu không thì tại sao không phản kháng, không có chút động tĩnh gì.
Quá đáng tiếc, cứ thế bị giết như vậy? Có người âm thầm than.
Về phần những người đứng phía trước nhất thì càng kinh sợ hơn, mặc dù Hoang đã chết thế nhưng cơ thể hắn vẫn vô cùng đáng sợ, nếu là người khác thì sớm đã bị nhát kiếm đầu tiên chém cho nổ tung rồi.
Đặc biệt là một mâu sau cùng của Quân Đạo, dù là thân thể của thần linh cũng phải chia năm xẻ bảy thế nhưng thân thể của Hoang chỉ vang lên những tiếng keng keng, tựa như là thân thể thần kim ấy bị đâm thủng một lỗ, tia lửa văng tuung tóe.
"Tu ra hai luồng tiên khí? Kinh diễm cỡ nào chứ, không cách nào tưởng tượng được!"