Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Lạnh lẽo và u tối, Thạch Hạo bị phong ấn ở trong nhà giam hư vô này, hắn không cách nào tìm được đường về, không thể nhìn thấy phần cuối, trong mắt chỉ có vẻ cô tịch vĩnh hằng mà thôi.
Lúc này, hắn tỉnh lại trong trạng thái khờ khạo thế nhưng tình hình lúc này vô cùng nguy cấp, làm sao mới có thể chạy thoát.
"Phá!"
Hắn dùng mọi khả năng, kích phá hết sức lực hòng mở ra một con đường để quay về lại trong thế giới hiện thực, thế nhưng nơi đây khó có thể lay động được.
Nơi đây vô cùng bí ẩn, những thứ trôi qua tựa như sẽ mất đi vĩnh viễn, nơi đây rất khó xé mở, là một nhà giam cứng rắn không cách gì phá vỡ được.
"Giết!"
Thạch Hạo giơ tay kết pháp ấn, hắn sử dụng Thượng thương chi thủ với mục đích hi vọng có thể mở ra một vết rách, thế nhưng hết lần này tới lần khác đều thất bại.
"Sao lại như thế chứ?" Đồng thời, hắn phát hiện ra nơi này càng thêm u tối hơn, không cách nào thấy được thứ gì.
Hơn nữa, nguyên thần của hắn đang bị tiêu hao dần dần, không cách nào bổ sung được, nếu cứ theo đà này thì chắc chắn sẽ bị dập tắt và hoàn toàn tan rã, bản thân hắn sẽ bị xóa tên khỏi thế gian này.
Trong nháy mắt, Thạch Hạo trở nên yên lặng không làm ra bất cứ hành động nào và cũng không hề đối kháng gì nữa, mà lẳng lặng suy nghĩa, bảo toàn sức mạnh nguyên thần.
Trong vẻ lạnh lẽo yên tĩnh không hề tiếng động nào, vẻ đen kịt là chủ đề của vĩnh hằng, thời gian trôi qua tựa như muốn mang tam sinh tam thế (quá khứ, hiện tại và tương lai) của hắn đi, đây là một cảm giác rất quái lạ.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng, hắn cảm thấy vô cùng cô độc, trong lúc yên lặng suy nghĩ thì hắn cảm thấy những mảnh vỡ thời gian đang bay múa, tựa như nháy mắt đã trôi qua trăm nghìn năm ậy.
Cảm giác này vô cùng đáng sợ, khiến hắn sợ hãi không thôi!
Từng có một cách nói, bảy ngày trong động bên ngoài đã ngàn năm*, hắn bị vây ở nơi này, vậy bên ngoài đã trải qua được bao lâu?
(*): Câu này biến tướng từ câu "Sơn trung phương nhất nhật, thế thượng dĩ thiên niên - 山中方一日,世上已千年)
Sau lưng Thạch Hạo chợt sinh ra một cảm giác mát mẻ.
"Năm đó, tiểu Tiên vương cũng như vầy, cũng lưu lại thân thể nhưng nguyên thần lại bị phong ấn ở trong bóng đêm này, không cách nào thoát vây được." Thạch Hạo khẽ nói, hắn muốn cảnh tỉnh lại chính mình.
Hắn từng nhìn thấy hình ảnh ở trên vách đá xù xì kia, lúc tiểu Tiên vương thất bại thì có người nhấc thi thể của hắn đưa tới Luyện dược điện, chỉ có thể xác chứ không hề có nguyên thần.
Giờ khắc này, hắn hiểu hết mọi chuyện đã diễn ra.
"Ta làm cách nào để thoát vây đây, không thể đi theo gót chân của hắn được!" Nguyên thần của Thạch Hạo hóa thành một người tí hon ngồi xếp bằng nơi này, hai tay nắm chặt.
Hắn muốn rời khỏi, bên ngoài có Thạch thôn, có người thân, có bằng hữu, có thứ mà hắn muốn bảo vệ, có người mà hắn muốn gặp, không thể chết trong tuyệt địa này được.
Nhưng, lạnh lẽo u tối, vô tận băng hàn ùa tới, một màu đen tựa như mực bao phủ lấy hắn, hắn không cách nào nhìn thấy được thứ gì, cũng không thể sờ được thứ gì, không hề có cách nào để lao ra khỏi nơi này.
Đồng thời, vào lúc này hắn cảm thấy nguyên thần càng suy yếu hơn, đã bị hư không đen tối rút lấy hồn lực và từ từ đi tới bờ diệt vong.
Toàn thân Thạch Hạo lạnh lẽo, làm sao chịu đựng được, làm sao chống lại sự ăn mòn đáng sợ này. Đừng nói là bỏ trốn, dù có nán lại thêm chút nữa thì hắn chắc chắn sẽ tan thành mây khói.