Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Dãy núi liên miên uốn lượn tựa như một con rồng đang ngủ đông, từng gò núi cao như là những con voi cổ nằm la liệt.
Bên trong một ngọn núi nào đó mở ra một tòa động phủ rất hùng vĩ, cùng với hàng loạt những trận pháp!
Đây là những bố bí của Đả Thần Thạch, từng tòa sát trận kết hợp lại cùng nhau hình thành nên một tuyệt địa, bảo vệ vùng đất ở trung tâm.
Thạch Hạo tọa quan, "vạn Đạo" đốt thân, chiếc lò được xây dựng từ thiên địa sớm đã bị đốt cháy tới mức nổ vang, tiếng boong boong vang lên tựa như tiếng búa nện, từng sợi pháp liên xuyên xỏ quấn quanh ở bên cạnh.
Đây không phải là rèn luyện mà là cuộc tra tấn sinh tử, muốn siêu thoát đạp lên trên con đường của chính mình thì phải đối mặt với hình phạt đáng sợ nhất, là sự trấn áp của thiên địa.
Nửa tháng trôi qua, Thạch Hạo rơi vào thế cửu tử nhất sinh, chiếc lò thiên địa nổ tung, hắn phải dùng thân để chống đỡ, cơ thể bị đốt tới trong suốt, huyết dịch không ngừng ứa ra ngoài.
Đây không phải là lần đầu tiên hắn trải qua, thế nhưng cũng chưa bao giờ gặp phải sự nguy hiểm như thế này, bởi vì một khi thất bại thì sẽ không có đường lui, chứ không phải như ở trong mật thất mười trượng kia, thất bại thì có thể sống lại.
"Phải dùng Phục Sinh thảo ư?" Hai mắt của hắn mơ hồ, bị ánh lửa nhấn chìm khiến cho hắn cảm thấy sinh mạng của bản thân dần trôi đi, đang hướng về phía suy yếu.
Nếu so với trước kia thì thời gian kiên trì của hắn đã quá lâu rồi, chìm đắm trong sự đau khổ kinh khủng nhất để rèn luyện bản thân, tựa như bách luyện chân kim.
Chỉ là, sức người cũng có lúc cạn kiệt, hắn cảm nhận được sự suy yếu, có lẽ sẽ chết bất cứ lúc nào.
Đồng thời, hắn cũng cảm giác được thành công đã không còn xa nữa, ánh sáng tựa như đang ở trước mặt, thậm chí có lúc hắn như cảm nhận được tia tiên khí thứ hai.
"Tiểu Tiên vương cũng có ảo giác như vầy hay sao, cho nên hắn mới tiến về trước, như con thiêu thân lao vào chảo lửa, cuối cùng, tựa như là pháo hoa, lấp lánh sáng ngời rồi đi vào màn đêm u tối."
Thạch Hạo cảnh giác, không hề lưu luyến tới cảm giác sắp sửa thành Đạo mà chợt lui lại, những sợi xích thần kia biến mất, mẫu khí thu lại, vẻ quạnh hiu bao phủ.
Một mình hắn yên lặng chữa thương trong lòng núi, xương cốt đều bị đốt tới mức đứt rời, bản nguyên suy yếu, hắn dùng không ít Phục Sinh thảo, còn có cả thánh dược để từ từ khôi phục lại nguyên khí.
Sau đó, hắn lại tiếp tục công việc vượt ải của mình.
Cứ như trước, mỗi lần cảm thấy sắp sửa thành công thì hắn cảm thấy mình suy yếu vô cùng, khó mà tiến thêm được nữa, không cách nào ngưng tụ ra luồng tiên khí thứ hai, cả người như muốn nổ tung.
"Tuy ta bế tử quan, thế nhưng cũng không muốn chết!"
Bất cứ lúc nào Thạch Hạo đều rất tỉnh táo, không hề chìm đắm trong sự vui sướng khi sắp sửa thành công, bởi vì hắn biết mình vẫn còn thiếu một chút xíu nữa, nếu như liều lĩnh đi tiếp thì chắc chắn sẽ chết.
Nhiều lần như thế diễn ra, hắn chần chừ ở nơi giao lộ này, chỉ thiếu một chút là có thể bước qua rãnh trời và siêu thoát khỏi đây, nhưng hắn vẫn bình tĩnh dừng lại, cho nên cũng không tính là thất bại.
Cũng không biết chuyện này diễn ra bao nhiêu lần, thánh dược trên người hắn tiêu hao rất nhiều, một vài sọt đựng dược đều hết cả.
"Là do ta quá cẩn thận ư, thiếu đi dũng khí liều chết?" Thạch Hạo tự hỏi.