Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ra rồi, Hoang đang rời khỏi dược viên cổ kìa!"
Lúc Thạch Hạo xuất hiện thì đã tạo nên sóng lớn mênh mông, bởi vì trước đây không lâu có rất nhiều người nghe được tin hắn đạt được vận may vô cùng lớn, sở hữu một cây Trường Sinh dược.
Theo như những gì nghe được, dù là giả hay thật thì cũng sẽ tạo nên bạo loạn không hề nhỏ, mà người của Quân Đạo cùng với Thần miếu đều chắc như đinh đóng cột, không có lửa thì làm sao có khói chứ.
Trong hư không, những khe lớn đen kịt dày đặc, thời không loạn lưu xuất hiện, chỉ sơ sẩy chút là tan xương nát thịt ngay.
Sát đó, rất nhiều thi thể không đầy đủ nằm la liệt, tất cả đều là cao thủ nhưng chỉ vì tiếp cận dược viên cổ kia nên mới chết thảm như vậy.
Mọi người thấy được, Hoang vô cùng thong thả và phát ra một chùm sáng bao phủ đám người Tuyết Lâm lại, hắn tựa như đang bước trên mặt đất bằng phẳng từ từ tránh thoát khỏi những loạn lưu này, rời khỏi nơi đáng sợ kia.
Ánh mắt của rất nhiều người càng thêm nóng rực hơn nhìn về phía Thạch Hạo.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo chỉ ra một điểm, một luồng cầu vòng kinh thiên vụt tới, bụp, mi tâm của một kẻ trong số đó bị xuyên thủng, đó là một vị tu sĩ rất mạnh thế nhưng chỉ trong chốc lại đã mất mạng, nơi trán có một cái lỗ ứa đầy máu tươi.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người tựa như đang đứng trong hầm băng, Hoang chính là Hoang! Vừa mới thấy có người lộ ra địch ý với mình là giết ngay lập tức.
"Hoang, ngươi hơi quá rồi đó nhen, đừng ỷ vào tu vi mạnh mà không hề để ai trong mắt, tàn sát đồng đạo như vậy, ngươi muốn coi trời bằng vung à?!" Có người đứng trong đám đông quát lên.
"Ngươi tưởng mình là vô địch thiên hạ chắc, muốn giết ai thì giết à, ngươi thử hỏi các vị đồng đạo ở đây một câu, rằng mình có phải như thế không?!" Tên còn lại cũng lớn tiếng nói thế nhưng lại không hề bại lộ chân thân, hắn ẩn núp trong đám đông này.
"Hoang, đừng tưởng rằng không có ai chế trụ được ngươi, một khi quần hùng tức giận, thiên hạ căm phẫn thì đủ để đốt ngươi thành tro bụi, chẳng hề còn sót lại thứ gì!" Ngươi thứ ba cũng hùa theo nói.
...
Mấy người này kích động khiến cho nơi đây không cách nào yên tĩnh được.
Bất kể là ai, một khi sở hữu Trường Sinh dược cùng với truyền thừa Chân Hoàng thì sẽ trở thành tiêu điểm, người người thèm khát.
Huống chi, mọi người tận mắt nhìn thấy hắn từ tiên dược đi ra, nhất định có thu hoạch kinh người, cho nên ai nấy hô hấp đều dồn dập cả lên.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, roẹt, tiên kiếm Đại La được rút ra, lúc này hắn chẳng hề nể nang gì cả, ánh kiếm huy hoàng soi sáng bầu trời đè nén toàn bộ vẻ ầm ĩ nơi đó.
"Xoẹt!"
Hắn giơ tay, kiếm thai vẽ nên một luồng ánh sáng sắc bén cắt đôi một người trong đám đông, từ mi tâm của kẻ này xuất hiện một vệt áu rồi từ từ hướng xuống g*** h** ch*n.
Trên mặt của kẻ này hiện vẻ hoảng sợ, không ngờ rằng hắn có thể phát hiện ra mình.
Chíu, mi tâm của hắn nứt toác, bị luồng ánh kiếm kia bổ thành hai nửa, tiên huyết nhuộm đỏ nơi đó, thi thể từ từ tách làm đôi rồi rơi ầm xuống đất.