Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngươi cần phải nghĩ thật kỹ đó, dù là tiểu Tiên vương cũng thất bại, một khi bước lên con đường này thì sẽ là thập tử vô sinh đó." Bạch Quy nhắc nhở.
Thiếu nữ áo trắng cao nửa thước đứng trên mai của nó chớp chớp cặp mắt, linh khí ép người, tiên vụ vờn quanh, nàng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Thạch Hạo gật đầu nghiêm túc, hắn không còn lựa chọn nào khác nữa.
Tới nước này, không phải ngươi muốn chọn con đường nào thì sẽ được con đường đó, cho tới hiện tại, hắn cũng chỉ chú tâm và suy nghĩ tới con đường như thế này mà thôi.
Kỷ nguyên Tiên cổ, có Tiên sinh sống ở trong thế gian, trăm hoa đua nở, vạn Đạo đua tiếng, vô cùng hưng thịnh.
Ở kỷ nguyên như thế, Tiên cũng không phải là hư danh mà tồn tại cùng hậu thế, cho nên sẽ lưu lại rất nhiều con đường giúp cho hậu nhân tham khảo để tiến về trước.
Đời này thì sao? Chỉ có thể dựa vào những suy diễn của người đi trước, Thạch Hạo có thể bước lên con đường này, tu ra một luồng tiên khí cũng coi là quá nghịch thiên, quá đáng sợ rồi.
Hắn còn có thể đòi hỏi thứ gì nữa chứ, từ bỏ cách này rồi tìm một con đường khác sao, việc này không thực tế chút nào.
Bạch Quy hiểu rõ suy nghĩ của hắn cho nên thở dài, nói: "Tiểu Tiên vương có cơ hội như thế, có cơ hội từ bỏ phương pháp này để chọn con đường khác, thế nhưng hắn cũng không hề làm vậy."
Bởi vì, tiểu Tiên vương đảm trách gánh nặng quá lớn, chỉ có thể trở thành một trong những người mạnh mẽ nhất, có tiềm lực nhất thì mới có thể tiến vào chiến trường mênh mông kia, mới có tư cách xoay chuyển càn khôn.
Nếu không, cứ để mặc như vậy thì chỉ có đổ máu không công, uổng mạng nơi sa trường mà thôi.
Thạch Hạo nghe nói như vậy, cùng với nhìn thấy những hình ảnh ở trên vách đá xù xì kia thì vô cùng cảm động, nói: "Người được phong tặng là tiểu Tiên vương thật sự không hề đơn giản chút nào."
"Tất nhiên rồi, người xuất từ cố hương của Tiên thì sẽ không có ai yếu cả!" Bạch Quy gật đầu.
"Ủa, còn có một nơi như vậy nữa à, ở đâu thế?" Con mắt của Thạch Hạo vô cùng sắc bén truy tiếp.
"Ta không biết, ta muốn trốn khỏi nơi này, rời khỏi ba ngàn châu để đi tới một nơi có thể trường sinh, thế nhưng cũng không biết nơi đó là nơi đâu." Bạch Quy khổ não.
Trong lòng Thạch Hạo vô kinh ngạc, tâm tư dao động thế nhưng dù có hỏi tiếp gì đi nữa thì cũng chẳng thể có được tin tức hữu dụng nào.
Đả Thần Thạch xoa xoa tay tưa như chuẩn bị động thủ đánh con rùa già này một trận, thế nhưng con rùa này lại vô cùng nhanh lẹ, chớp mắt đã trốn vào trong tàn trận Tiên đạo còn sót lại từ Tiên cổ kia mà chẳng hề đi ra.
"Hậu thế, không hề có Tiên, không hề có người trường sinh mãi mãi, lẽ nào như tiểu Tiên vương từng nói, thế giới đã đổi thay, quy tắc thiên địa đã khác, ảnh hưởng rất lớn, dù là Tiên cũng vì nguyên nhân này nên mới không thể tồn tại được?" Thạch Hạo khẽ nói.
Hắn cảm thấy, tiểu Tiên vương vô cùng khí phách, dự đoán được những kinh biến sau này cho nên mới nghiêm khắc với bản thân, thế nhưng đáng tiếc là lại thất bại.
"Nếu bàn về nhiều sinh linh khác thì ảnh hưởng rất lớn, còn về Tiên thì cũng có xung kích đôi chút thế nhưng cũng không đến nỗi khiến họ không cách nào tồn tại được nữa. Nguyên nhân chủ yếu nhất hẳn là không cách nào chiến thắng được địch thủ." Bạch Quy xen ngang nói.