Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Một lần cuối cùng." Thạch Hạo khẽ nói rồi nhắm nghiền mắt lại, tay cầm tiên chủng, cả người không minh, trong lòng yên tĩnh.
Một lát sau truyền tới tiếng vang thật lớn, phù văn vạn Đạo từ trong hư không hạ xuống.
Những thứ này tựa như là từng sợi xích thần phát ra hào quang đan xen với nhau, chúng hình thành nên một chiếc lưới vây Thạch Hạo vào trung tâm.
Ánh lửa hừng hực, đại đạo nổ tung!
Chiếc lò thiên địa xuất hiện, Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở bên trong và chịu đựng việc rèn luyện tàn khốc nhất, hắn chỉ còn lại đúng một lần nữa mà thôi.
Hắn vô cùng nghiêm túc, nếu như thất bại thì còn có thể đi tiếp nữa không? Bởi vì, nếu như bỏ qua cơ hội lần này thì lần sau chắc chắn sẽ đối mặt với tử vong.
Tới lúc đó, thế gian có mấy ai có dũng khí?
Đặc biệt, con đường này chông gai là thế, người thời nay và người thời trước đều suy đoán được, đây tựa như là một đầm lầy, là một tuyệt cảnh, là một con đường dứt đoạn.
"Ầm!"
Ngàn vạn phù văn hóa thành thác nước, tất cả đều nện mạnh lên vách lò, sau đó lại bốc cháy hừng hực, cảnh tượng vô cùng kinh khủng.
Mật thất mười trượng, thứ gì cũng không thể nhìn thấy duy chỉ có mỗi ánh lửa, cùng với tiếng nổ vang rền của đại đạo còn sót lại, chúng không ngừng đốt cháy hòng hủy diệt tất cả.
Thế gian này, có mấy ai không thèm quan tâm tới sinh tử, cứ cắm đầu bước tiếp trên một con đường?
Ánh lửa đốt lò, rèn luyện hồn cốt, lần này Thạch Hạo đã kiên trì rất lâu, hắn tựa như hóa thành một bức tượng, như là một vị Chân tiên ngồi bất động nơi đó.
Hắn đã nếm qua chín lần chết và phục sinh tới chín lần, đã bước đi rất xa ở trên con đường này, cho nên nếu có thể chịu đựng thì sẽ tiếp tục hướng về trước.
Chín lần bỏ mạng rồi lại sinh, đây là một tài sản quý giá nhất của nhân sinh đối với hắn, dù cho hắn có thất bại đi nữa, dù không tu ra được luồng tiên khí thứ hai thì vậy cũng đã là thu hoạch lớn nhất rồi.
Chỉ có trải qua tử vong thì mới quý giá mạng sống của mình, mới có thể lý giải sống và chết càng chính xác hơn. Đạo tâm tịch diệt, hắc ám vĩnh hằng, không biết bản thân ở phương nào, tựa như là luân hồi, thế nhưng lại chẳng có chút vết tích gì.
Tất cả những thứ này, đều là những trải nghiệm quý quá nhất của một người tu sĩ.
Không nói những thứ khác, chỉ riêng việc sau khi nếm qua sinh tử thì bảo thuật Luân hồi của hắn đã nhảy vọt về chất, uy lực càng mạnh hơn trước rất nhiều!
Tiếng nổ vang truyền tới, mật thất mười tượng lại hóa thành một giới!
Cảnh tượng này vô cùng đáng sợ, cứ như là Giới tử nạp tu di chứa đựng cả thiên địa, xây dựng càn khôn.
Ở trong mật thất mười trượng, quy tắc diễn biến, phù văn đại đạo đan dệt hình thành nên một mảnh núi sông tráng lệ, ánh lửa bốc cháy hừng hực đồng thời va đập với thành lò mà Thạch Hạo tạo nên.
"Boong!"
Đòn đánh này khiến cho chiếc lò từ thiên địa chấn động, Thạch Hạo ngồi bên trong cũng run lên bần bật không còn ổn định như trước nữa.
Mà chuyện này... cũng chỉ là bắt đầu!
Trong hư không hiện ra ánh sáng rạng ngời, lúc này có thể dễ dàng nhận ra được đó là một ngôi sao lớn từ vực ngoại ập xuống, đằng sau là một cái đuôi ánh sáng vô cùng dài xẹt qua trời cao và lao xuống mặt đất.
"Ầm!"
Tiếng vang này hiện ra chính là lúc chiếc lò thiên địa lõm sâu vào trong, bề mặt xuất hiện những vết nứt, còn Thạch Hạo ngồi bên trong thì run bần bật, miệng mũi chảy đầy máu.