*: không thể sống chứ không phải không thể đẻ.
Mật thất rộng mười trượng, vách đá xù xì, bên trong trống rỗng và yên tĩnh chẳng hề có âm thanh gì.
Ầm!
Đột nhiên, ánh lửa cuộn trào, hàng ngàn hàng vạn ký hiệu tụ lại cùng nhau tựa như là đại dương mênh mông, sóng lớn mãnh liệt bao phủ nơi đây, tất cả đều là phù văn của vạn đạo chư thiên.
Thạch Hạo bị nhấn chìm, tay cầm tiên chủng ngồi xếp bằng ngay ở giữa mật thất mười trượng, chịu phải sự nghiền ép của vạn đạo chư thiên.
Những phù văn này hóa thành ánh lửa và bốc cháy hừng hực tựa như nhật nguyệt nổ tung, quyến rũ như Phượng hoàng niết bàn, máu nhuộm tinh không, âm thanh vang vọng
Đây là một kỳ cảnh khó có thể dùng ngôn ngữ để diễn tả, và cũng là một bức tranh vô cùng phong phú.
Hàng ngàn hàng vạn phù văn đan xen lẫn nhau, hơn vạn "đạo tắc" vắt ngang tựa như là một dải lụa xiên chéo bện thành một chiếc lưới.
Chíu!
Một tiếng vang nhỏ truyền tới, mi tâm của Thạch Hạo b*n r* một vòi huyết hoa xinh đẹp, sau đó phù văn đang cuộn trào mãnh liệt ở bên trong chợt bị đốt cháy sạch sẽ.
Đây chính là đau khổ mà hắn đang phải trải qua, tọa quan ở nơi này, thân thể không thể động đậy, "vạn đạo" quấn thân, thiêu đốt chân ngã, rèn linh hồn và xương cốt, sơ sẩy một tí sẽ hình thần đều diệt.
Ầm!
Tiếng nổ truyền tới, hư không xung quanh Thạch Hạo đều vặn vẹo, hắn đang tạo lò, dùng thiên địa làm lò, vạn Đạo là lửa!
Một chiếc lò đã thành hình với dáng vẻ vô cùng bắt mắt và ẩn chứa đạo vận, mà bên trong miệng lò lại mờ mịt, sương mù hỗn độn mãnh liệt niêm phong hắn ở bên trong.
Bên ngoài chiếc lò là vô số phù văn hóa thành ánh lửa đang nung nóng, thứ này không ngừng rèn gân cốt, luyện hồn phách, hóa sinh kinh nghĩa chư thiên, diễn dịch quy tắc vô thượng.
Chỉ trong nháy mắt, vạn Đạo cùng hiện, nơi đây sôi trào!
Bên ngoài cũng chỉ là một cái nháy mắt.
Bên trong thạch điện, mảnh vỡ thời gian bị giam cầm rồi lại di chuyển, thời gian ở nơi đây rất là hỗn loạn.
Ở đây, thời gian đan xen, năm tháng thay đổi, hết thảy hoàn toàn khác với bên ngoài, tựa như là một thế giới riêng vậy.
Trong mật thất rộng mười trượng, vạn Đạo nổ vang.
Chiếc lò bị kích thủng tới trăm ngàn lỗ, cả người Thạch Hạo cháy đen và chịu phải sự đè ép của vạn đạo chư thiên, đón lấy vô số cú đấm của phù văn, cả người bị đốt cháy gần như bị hủy diệt.
Lần trước, khi chịu đựng sự rèn luyện của ba ngàn đạo tắc ở trên con đường đá kia cũng là cửu tử nhất sinh, rất nhiều lần gần như đã bị hủy diệt. Hiện giờ lại tăng tới vạn đạo tắc thì có thể hình dung sẽ như thế nào rồi!
Hiện giờ, hắn đã mạnh hơn trước rất nhiều, đã bước ra bước kia, tu ra một luồng tiên khí cho nên sức chịu đựng cũng tăng vọt.
Nếu không, vạn đạo quấn thân thì cơ thể đã nổ tung hóa thành tro bụi rồi, cơ bản sẽ không có bất kỳ điều ngạc nhiên gì cả.
Nhưng dù cho có một luồng tiên khí lượn lờ bên người để bảo vệ bản thân, thế nhưng mức độ hung hiểm cũng cực kỳ cao, tính mạng của hắn tựa như là ánh nến trong gió, mờ nhạt và lung lay, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị dập tắt!
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, chiếc lò được hóa từ hư không thiên địa nổ tung chia năm xẻ bảy, mà bản thân Thạch Hạo cũng gặp phải một đòn cực kỳ nặng.
Nửa người của hắn tựa như là cái rây, bị vô số phù văn xuyên thủng, thương thế đáng sợ vô cùng, nếu như người khác nhìn thấy thì chắc chắn sẽ vô cùng sợ hãi, sự đau đớn này sẽ như thế nào?